Những ngày gần đây, khi mà dư luận đang sục xôi về việc Trung Quốc (TQ) đưa giàn khoan vào lãnh hải của Việt Nam. Mà không chỉ có dư luận - cụm từ vốn được cho là quá rộng và mang tính tự phát, nếu không muốn nói là theo kiểu "anh hùng bàn phím" - mà Nhà nước Việt Nam cũng đã có những hành động cụ thể, có những chủ trương nhất định nhằm giải quyết căng thẳng trên Biển Đông, nơi có sự tranh chấp bấy lâu nay. Có nhiều nhận định, tuy nhiên việc chiến tranh diễn ra là gần như không thể. Mặc dù những vụ đụng độ nhỏ có thể xảy ra. Việc cần làm của phía Việt Nam lúc này là cần đưa sự vụ ra quốc tế, cần sự can thiệp của những nước lớn như Mỹ, Nga, Nhật... đưa ra ASEAN và Hội đồng bảo an LHQ. Và phải dựa vào luật phát quốc tế. Nhưng trước khi nhờ người khác, thì ta phải tự cứu lấy mình, đó là ngăn cản những hành động của TQ và tránh những xung đột không cần thiết.
Trong chính lịch sử TQ, binh pháp Tôn Tử có câu "biết địch biết ta, trăm trận không nguy". Chúng ta cần biết một vài điều về TQ, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam.
TQ là một đất nước rộng lớn, đa sắc tộc. Biên giới đất liền của TQ tiếp giáp với 14 quốc gia, trong đó có Việt Nam. Mà một quốc gia lớn thì luôn có xu hướng thể hiện quyền lực của mình với các quốc gia nhỏ hơn. Luôn có ý đồ bành trước, và từ hàng ngàn năm nay, TQ luôn có và giữ ý đồ đó với Việt Nam. Trong lịch sử, không có một quốc gia nào đánh thắng TQ nhiều hơn Việt Nam.
Với ý đồ bành trướng của mình, với vị thế của một nước lớn. Nhưng phía bên ngoài TQ lại đang bị cô lập. Phía Tây TQ là các khu tự trị Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ Tân Cương, đó là chưa kể vượt qua các tỉnh rất rộng là Cam Túc, Thanh Hải, Tứ Xuyên. Mà địa hình thì rất phức tạp. Chưa kể sau khi vượt qua những trở ngại này, còn phải vượt qua nhiều nước khác để đến được các nước phương Tây, nơi tiêu thụ hàng hóa. Giống như con đường tơ lụa trước đây.
Ở phía Bắc, nơi các khu tự trị Hồi Ninh Hạ, Nội Mông Cổ, biên giớ với nước Nga. Nếu vượt qua 2 khu tự trị này thì điểm đến cũng là Mông Cổ và Nga.
Còn phía Đông, nơi TQ hướng ra biển, và cũng là con đường giao thương chủ yếu để TQ đến được với thế giới. Tuy nhiên, Nhật Bản và Hàn Quốc lại là đồng minh của Hoa Kỳ ở khu vực này và kiểm soát lối ra của TQ. Thậm chí, TQ chưa bao giờ có mối quan hệ tốt đẹp với 2 quốc gia này. Lùi xuống phía Nam một chút, nơi Philippines cũng một đồng minh của Hoa Kỳ. Còn Đài Loan, về cơ bản vẫn là của TQ, nhưng để hàng hóa giao thương được thuận lợi thì vẫn còn nhiều trắc trở. Đặc biệt là những mâu thuẫn về chính trị còn tàn dư lại từ thời Tưởng Giới Thạch.
Vậy phía Nam, nơi Biển Đông của Việt Nam. Cần nói thêm, Việt Nam là một nước có chế độ XHCN, từng cùng phe với TQ và Liên Xô trước đây, phe XHCN.Từng có mối quan hệ đồng minh. Và hơn nữa, thực sự Việt Nam không có một nước đồng minh theo đúng nghĩa bởi các nước XHCN hiện nay thì có TQ, Cu ba, Triều Tiên. Mà chính TQ đang gây hấn với chúng ta. Cu Ba là một nước có mức phát triển trung bình, lại cách quá xa, nếu có thì cũng chỉ lên tiếng ủng hộ "cho vui". Triều Tiên - một đất nước độc tài, nghèo khó và có bàn tay của Nga và TQ. Đồng thời, TQ cũng tiến hành những lần đánh chiếm ở Biển Đông từ những năm 1974. Và gần như không vấp phải dự phản đối nào từ phía Việt Nam. Và như vậy, TQ gây hấn ở Biển Đông đã nằm trong ý đồ của nước này.
Và để giải quyết vấn đề này, tất nhiên ta không thể tác động tư tưởng cho TQ được. Cách duy nhất là đàm phán đa phương, dựa vào luật phát quốc tế, và bằng sự kiên quyết trong hành động bảo vệ lãnh thổ, chủ quyền của Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét