Kính tặng ông nơi chín suối
Cháu lớn lên không như bao đứa trẻ
Trong vòng tay bà nội nuông chiều,
Chỉ còn ông như Thái Sơn vững chãi
Là chỗ dựa cho cháu con sớm chiều .
Thương ông bao năm cô quạnh
Bố mẹ đón về chăm ông tuổi xế chiều
Bằng tình thương ông dành cho cháu
Đã thành người, cháu nay đã lớn khôn.
Ông thường bảo : “ Ông sẽ sống…
“ để chờ ngày cháu nội rước dâu …”
Nhưng ông ơi cháu còn chưa ra mắt
Đứa cháu dâu, thì ông đã vội đi …
Đứa cháu bất hiếu chốn đô thành,
Vội chạy về trong chuyến xe sớm ấy …
Mà chẳng kịp nhìn ông giờ phút cuối
Chỉ kịp giờ tiễn ông buổi xế chiều.
Bàn tay run cháu thắp nén nhang
Cầu cho ông gặp bà nơi chín suối …
Để ông bà bớt cô quạnh cõi âm,
Và tha thứ cho đứa cháu lỗi lầm ….
Ngày giỗ đầu cháu không về được
Để thắp nén nhang cho ông yên lòng,
Nhưng ông ơi, lời ông cháu vẫn nhớ
Học thật giỏi, làm rạng rỡ nhà mình.Hồ Xuân Kiên
đọc bài thơ này tớ nhớ bà ngoại tớ
Trả lờiXóatớ ngồi đó và bà ra đi ngay trước mắt tớ
tớ không thế làm gì để giữ bà lại
tớ cảm nhận được sự bất lực
trong trí nghĩ của đứa trẻ 16 tuổi là bà đang giả chết để thử mọi người thôi. Và luôn ngồi sát quan tài không chịu đi đâu sợ bà tỉnh dậy không thấy mình, không có ai để bà gọi.
nhưng khi quan tài hạ xuống, tớ biết tất cả đã chấm dứt. Tớ lao theo quan tài, bố tớ giữ lại. giờ đọc thơ của cậu gặp lại những hình ảnh đã qua. Tớ lại khóc.
Lúc ấy tớ cũng làm 1 bài thơ
khi cậu mình nghe tin bà mất mới về, và bác gái mình lấy chồng xa không về khi bà mất.
Con đâu biết mẹ chờ con,
Vì con mải chạy theo dòng đời xiết.
Để giờ đây con hối tiếc,
Khi nghe tin mẹ sắp hết kiếp người.
Về nhìn lại gương mặt mẹ,
Giờ nhăn nheo đôi mất đã mù lòa.
Con đau khổ nhìn mẹ hiền,
Mà hai dòng suối nhỏ trào dâng.
Sau bao năm con biền biệt,
Giờ trở về đây, mẹ một xác gầy.
Những người con vô tâm ấy,
Hãy trở về đi về với mẹ hiền!
Cô Chu