Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

27 thg 5, 2012

Một Entry trên Facebook - Đáng để đọc...


Ôi đau đớn thay, mỉa mai thay !

Một sinh viên Việt Nam đang lang thang ngắm cảnh ở Singapo, một sinh viên Singapo lên tiếng chào sinh viên Việt Nam:
- Chào anh bạn Việt Nam nghèo khó, và yếu đuối, tôi thấy thật là tội nghiệp cho dân tộc của anh.
Sinh viên Việt Nam liền lên tiếng:
- Anh bạn đừng có buông lời cao ngạo, dân tộc chúng tôi đã chiến thắng hai đế quốc lớn của thế kỷ 20 là đế quốc Pháp và đế quốc Mỹ, dân tộc Việt Nam chúng tôi có quần chúngnhân dân anh hùng, không bao lâu nữa dân tộc Việt Nam chúng tôi sẽ sánh vai cùng các cường quốc năm châu.
Sinh viên Singapo liền hỏi:
- Anh bạn năm nay bao nhiêu tuổi?.
Sinh viên Việt Nam đáp:
- 20 tuổi .
Sinh viên Singapo tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Anh bạn mới 20 tuổi có nghĩa là anh bạn không hề tham gia hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, có nghĩa là hai cái Chiến Thắng vĩ đại mà anh bạn mới khoe không hề dính dáng gì đến anh bạn và những người trạc tuổi anh bạn, những người làm nên chiến thắng điện biên phủ có lẽ đã chết gần hết, những người đã đánh bại người Mỹ giờ đây có lẽ tóc đã bạc. Quần chúng anh hùng mà anh bạn nói đến giờ còn sót lại được bao nhiêu?. Tôi nghĩ chắc cũng chẳng còn nhiều.
Sinh viên Việt Nam gắt giọng :
- Việt Nam chúng tôi còn có thế hệ trẻ, những người trẻ tài năng của Việt Nam không thiếu, chúng tôi sẽ làm được cho dân tộc rất nhiều những điều hữu ích.
Sinh viên Singapo lại ồ lớn:
- Những người trẻ của Việt Nam ư?. Các anh có bằng thế hệ trẻ của Singapo không?. Thế hệ trẻ của Mỹ không?. Của Hàn Quốc không?. Của Trung Quốc không?. Tôi biết Việt Nam của anh có rất nhiều tài năng trẻ, nhưng rồi họ cũng sang đây để phục vụ cho đất nước của tôi mà thôi!. Họ cũng sang Mỹ, Anh, Pháp, Đức ..vv. Để phục vụ cho những quốc gia giàu có mà thôi!.
Sinh viên Việt Nam ngẩng người ra. Sinh viên Singapo lại tiếp tục:
- Thế hệ cha ông của chúng tôi đã từng rất ngưỡng mộ những thế hệ cha anh của các bạn và thế hệ trẻ của chúng tôi cũng vẫn còn ngưỡng mộ những người lính đã đánh bại hai đế quốc khủng lồ là Pháp và Mỹ. Còn thế hệ các bạn, có bao giờ các bạn ngưỡng mộ thế hệ cha ông của chúng tôi chưa?. Tôi chắc chắn là chưa!. Các bạn có bao giờ ngưỡng mộ nhân dân Mỹ chưa?. Chắc chắn cũng là chưa bao giờ!. Các bạn cứ mãi mê nhìn vào các lãnh đạo nên các bạn không chú ý đến những quần chúng nhân dân anh hùng. Người Singapo không nói “dân tộc chúng tôi nghèo”, mặc dù trước đây chúng tôi rất nghèo!. Người Nhật cũng không nói “dân tộc chúng tôi nghèo”, mặc dù sau chiến tranh thế giới họ cũng rấtnghèo!. Người Hàn Quốc không nói “dân tộc chúng tôi nghèo” cho dù sự thật là sau chiến tranh thế giới và trong suốt giai đoạn chiến tranh hai miền họ cũng rất nghèo. Thế mà lúc nào tôi cũng thấy các anh nói “dân tộc chúng tôi chiến thắng Pháp và Mỹ” cái chiến thắng của ngày xửa ngày xưa.
Nhìn sinh viên Việt Nam vẫn còn nghĩ ngợi, sinh viên Singapo lại tiếp tục:
- Phụ nữ Việt Nam thì đua nhau lấy chồng ngoại để đổi đời, Công nhân thì bỏ ra nước ngoài kiếm lấy việc làm trong khi chính đảng của nó đang nắm quyền thống trị ở Việt Nam, thế hệ trẻ thì cứ ba hoa về truyền thống vẻ vang của dân tộc, bọn lãnh đạo già khụ thì ra sức củng cố tước vị, những người có thật tài thì cảm thấy bị ruồng bỏ, những kẻ giỏi ca hát thì làm bí thư lãnh đạo, những người có đầu óc chính trị dân chủ thì bị quy là phản động, lạm phát gia tăng đời sống công nhân khó khăn mà chính phủ của nó vẫn nhỡn nhơ vẹn toàn. Miệng lưỡi thì tỏ vẻ đấu tranh nhưng chẳng thấy hành động, chê bai nước Mỹ đầy rẫy bất công để tỏ vẻ Việt Nam là một nước công bằng, chê bai bầu cử tư sản đầy rẫy gian lận và hỗn loạn để tỏ mình là lãnh đạo của một nước do dân làm chủ, lấy hiện tại để so với quá khứ, lấy quá khứ để suy tương lai làm ra vẻ ta đây cũng giỏi giang lắm.
- Đáng thương thay những thế hệ cha ông anh hùng lại sản sinh ra một thế hệ con cháu hèn nhát, một quốc gia quật cường không nhân nhượng giờ đây lại làm một miếng mồi béo bở cho các quốc gia giàu có. Vỗ ngực mà lớn tiếng rằng Trung Quốc không bao giờ dám đánh Việt Nam, chúng đâu có hay biết bao nhiêu km2 biển đã hiến cho Trung Quốc, bao nhiêuđất đã bị chúng chiếm, máu của ngư dân vô tội vẫn chảy giữa biển khơi, đảo kia vẫn chưa đòi được nay chúng lại tiếp tục lăm le.
- Hạnh phúc thay thanh niên Singapo đã kế thừa một quốc gia giàu có và dân chủ, chúng tôi chỉ việc tiếp tục giữ lấy ngôi thứ của quốc gia mình, còn thanh niên Việt Nam các bạn luôn hát bài “đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn, mà hãy tự hỏi rằng bạn đã làm gì cho tổquốc hôm nay” và con cháu của các bạn sẽ mãi tiếp tục bài hát đó.
- Khá khen thay cho thanh niên Việt Nam vẫn vỗ ngực tự hào ta đây tài giỏi!.

ĐVD

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Tổng số lượt xem trang

free counters