Chỉ
hơn 2 tháng, đã có 2 vụ cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng và Văn Giang rúng
động cả nước. Nhà chức trách của Hưng Yên khi chỉ đạo cưỡng chế ở Văn Giang chỉ
chú ý rút kinh nghiệm vụ Tiên Lãng về mặt tổ chức bạo lực …mà
không chú ý đến các mặt đạo lý, pháp lý và thuyết lý.
Cả
ba cái lý đó gói gọn bằng mấy câu của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài Dân vận:
“Bất cứ việc gì đều phải bàn bạc với dân, hỏi ý kiến và kinh nghiệm của dân,
cùng với dân đặt kế hoạch cho thiết thực với hoàn cảnh địa phương,
rồi động viên và tổ chức toàn dân ra thi hành”. Ngày nay, nội dung đó được diễn
đạt là “Đối thoại với dân”. Tiếc thay, có những trường hợp công bộc của dân
chưa thực sự làm được điều này.
Trong
vụ Tiên Lãng, một quan chức nhận xét, người dân vùng này trước đây rất hiền
hòa. Dường như ông nghĩ rằng, bỗng dưng người dân bị biến chất hóa ra hung dữ!
Lẽ ra, phải đặt câu hỏi: Vì sao có hàng ngàn vụ khiếu nại tố cáo, trong đó 70%
liên quan đến đất đai và việc cưỡng chế đã xảy ra khắp nơi, kể
cả Hà Nội và TPHCM? Câu trả lời không quá khó: Luật Đất đai 1993,
Điều 27 quy định: “Trong trường hợp thật cần thiết, Nhà nước thu hồi đất đang
sử dụng của người sử dụng đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi
ích quốc gia, lợi ích công cộng, thì người bị thu hồi đất được đền bù thiệt
hại”.
Điều
luật tiếp theo có những điều kiện ràng buộc ngăn chặn các nhà chức trách lạm
quyền. Đến Luật Đất đai sửa đổi 2003, Điều 39, các công trình đầu tư có mục
đích “quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng” được định nghĩa
là “những dự án đầu tư có nhu cầu sử dụng đất được cơ quan nhà nước có thẩm
quyền xét duyệt”. Định nghĩa này giúp các nhà đầu tư không còn cần
trực tiếp thương lượng với nông dân. Bộ máy công quyền có nhiệm vụ làm việc này
thay cho họ.
Thu
dọn sau vụ cưỡng chế tại Văn Giang, Hưng Yên
(ảnh: báo Pháp luật TPHCM)
Nói
chung, người dân bị giải tỏa, tiền đền bù không đủ cho họ tái định cư và tạo
ra được việc làm mới. Việc trao cho bộ máy công quyền giúp nhà đầu tư đền bù
(chứ không phải mua lại) đất thu hồi không cần được nông dân thỏa thuận, còn là
một kẽ hở lớn trong việc phòng, chống tham nhũng.
Hiến
pháp 1992 hiện hành, Điều 18 quy định: “Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá
nhân sử dụng ổn định, lâu dài”. Trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc
phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia, Điều 23 của Hiến pháp quy định trưng
mua, trưng dụng theo luật và trả cho người dân theo giá thị trường. Vì vậy, các
dự án đầu tư phải đền bù trên tinh thần của luật định.
Đồng
nghiệp Báo Dân Trí có bài viết: “Phải cưỡng chế không thể gọi là thành công”. Ý
kiến đó rất đúng. Được biết, luật pháp thời xưa, việc “cưỡng chế chấp hành” chỉ
áp dụng với đối tượng phải thi hành những điều tòa án đã phán quyết. Hiện nay,
biện pháp cưỡng chế quá rộng, chỉ cần một quyết định hành chính của chính quyền
cấp huyện.
“Nếu
dân sai phải thuyết phục”, ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng gợi mở hướng suy nghĩ,
tìm cách bỏ hình thức cưỡng chế như hiện nay, hoặc chí ít là những vụ gây ra
khiếu kiện đông người thì không nên cưỡng chế. Bởi nó không hợp với bản chất
của chính quyền của dân, do dân, vì dân, trái hẳn với tư tưởng Hồ Chí Minh.
Theo Tống
Văn Công
Lao
Động
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét