TT - Khi không thể chối cãi mãi được nữa, chính quyền tỉnh
Hưng Yên bắt đầu lấy làm tiếc về việc lực lượng cưỡng chế ở Văn Giang đánh
người.
Thật trớ trêu, người bị đánh đòn đau lại là hai nhà báo từ
trung ương. Mặt mày sưng húp rồi cũng sẽ lành, song nỗi đau tinh thần sẽ mãi ê
ẩm với cảnh đánh đập hung tợn này.
Các cơ quan báo chí nước ta rất dè dặt, chưa dám phanh phui
những nhức nhối ẩn sau vụ thu hồi đất mang tính kinh điển này.
Một ống kính bí hiểm đã chộp lấy cảnh hành hung, sau khi được
tung lên mạng, đoạn video clip lan truyền nhanh chóng, dần dần lộ ra danh tính
của các nạn nhân. Không có đoạn video clip đó, không có sự phản ứng của công
chúng, nếu người bị hại cũng cam nín lặng, ai dám tin rằng ở đất nước chúng ta
hàng chục dân phòng và cảnh sát lại xúm vào đánh hội đồng một người không có
khả năng kháng cự giữa thanh thiên bạch nhật.
Người ta bảo ánh nắng làm chết vi trùng. Bưng bít thông tin
chỉ làm cho sự gian trá lên ngôi. Ngày nay với chiếc điện thoại di động bé xíu,
một người nông dân vốn quen cày cuốc bỗng chốc có thể trở thành nhà báo công
dân. Mẩu video clip trở thành chứng cứ buộc chính quyền tỉnh Hưng Yên phải đối mặt
với sự thật, đối mặt với trách nhiệm giải trình.
Chính phủ đã nhiều lần tuyên bố xây dựng một chính quyền minh
bạch. Báo chí là một trụ cột góp phần tạo nên sự minh bạch ấy. Muốn làm được
điều đó, nhà báo phải có quyền được an toàn, được tự do hành nghề. Luật pháp
Việt Nam không hề thiếu những cam kết đó.
Đối mặt với những thế lực không ưa sự minh bạch, nguy cơ nhà
báo bị cản trở tác nghiệp tự do, bị mua chuộc, bị đe dọa hoặc thậm chí bị đánh
là những rủi ro nghề nghiệp thường thấy. Theo một nghiên cứu của Liên hiệp các
Hội KH-KT Việt Nam công bố tháng 10-2011, có tới 12 loại hành vi cản trở báo
chí tác nghiệp rất phổ biến ở Việt Nam. Trong số các hành vi cản trở đó, đe
dọa, giữ người, khủng bố tinh thần nhằm vào cá nhân và người thân trong gia
đình nhà báo, trả thù phóng viên do viết bài phanh phui tiêu cực là các hành vi
thường xảy ra. Vì lẽ ấy, dấn thân cho một nền báo chí trung thực và có trách
nhiệm trước công chúng quả thật là một cam kết không kém phần nguy hiểm.
Hành vi hành hung nhà báo không chỉ làm tổn thương sức khỏe,
tinh thần, danh dự và nhân phẩm của cá nhân người bị hại. Đằng sau báo chí là
hàng triệu người dân với quyền được biết về những gì đang xảy ra trên đất nước
này. Mỗi nhà báo bị đánh là ẩn chứa một mưu đồ bưng bít thông tin. Không được
biết, không được bàn thì khó giám sát, quyền lực thật sự của nhân dân sẽ bị cản
trở ngay từ quyền được tiếp cận thông tin. Vì lẽ ấy, những hành vi hành hung
nhà báo cần bị nghiêm trị bởi pháp luật và lên án bởi toàn xã hội.
Hai nhà báo bị đánh ở Văn Giang, thêm một lời cảnh báo để xây
dựng một chính quyền mạnh. Chúng ta cần chung tay xây dựng một xã hội có năng
lực phản kháng chống lại những điều ác, bất công vẫn còn nhởn nhơ tồn tại.
PHẠM DUY NGHĨA
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét