Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

18 thg 12, 2013

VỀ VỤ BẠO HÀNH TRẺ EM Ở SG

hôm qua viết mấy dòng về vụ mầm non ở SG mà đâu mất. đại ý là thế này, chắc chắn trước khi clip này bị lộ ra (ai quay và tại sao quay thì chưa rõ) thì tại trường mầm non đó, những việc như trong clip đã diễn ra rồi. vậy sao các phụ huynh vẫn gửi con ở đó, họ có quan tâm đến nơi gửi con mình không, hay chỉ biết mang con đến gửi, và đóng tiền, còn lại là việc của cô giáo, khi chuyện xảy ra, các bậc cha mẹ phản ứng thế này thế kia, rất gay gắt. còn nhớ vụ một cô giáo ở trà vinh đã phải tự tử vì không chịu được áp lực của phụ huynh và các quan chức ngành giáo dục muốn tránh tội. ai cũng phải kiếm tiền, ai cũng vất vả mưu sinh... nhưng thời gian dành cho những đứa con của mình thì phải có chứ. đó là điều bắt buộc. xem những hình ảnh của hai cô giáo đứng chịu trận trước những cái máy ảnh, trước sự tra hỏi của công an mới thấy con người trong xã hội chúng ta tàn nhẫn quá. chúng ta lên án những điều nhỏ nhặt một cách gay gắt, mà những người bị lên án ấy, là những con người đơn độc, khi họ phạm lỗi họ không còn bấu víu vào đâu được nữa. đành chịu trận trước những lời cay nghiệt của người đời. còn những chuyện khác to lớn hơn, chẳng mấy người lên tiếng được như thế, ví như việc Trung quốc chiếm đảo của ta, xâm phạm biên giới lãnh thổ của ta. như chuyện tham nhũng ở Vinalines, sai phạm ở vinashin, bô-xít tây nguyên, những hồ thủy điện xả nước gây lũ... sao chúng ta không gay gắt đi... 
người ta (hai cô giáo) họ cũng là người, ai cũng có lỗi lầm, họ phải trả giá cho sai lầm của họ. nhưng không phải theo cách như thế này. nếu như họ biết sửa sai, tôi vẫn tôn trọng họ chứ.

11 thg 12, 2013

có những câu thơ ghép mãi cũng thành vần


có những câu thơ ghép mãi cũng thành vần
nhiều nỗi nhớ góp lại hóa mến yêu
anh đi lang thang trong buổi chiều
ngắm quán vỉa hè cổng trường sư phạm
ngắm những người lạ để tìm quen
tìm quán bia hơi thời rẻ mạt
cốc bia đầy mà quá ít mùi bia
tìm quán cà phê trong ngập tràn nỗi nhớ
tìm chút âm nhạc thủa khi xưa: Cuối Ngõ
nhưng rừng núi cao quá
đàn chẳng lên dây

anh lại đi như chưa một lần biết
gương mặt khắc khổ những người bán hàng đêm
tiếng rao bánh mỳ như đứt quãng
xe ngô nướng lầm lũi giữa đêm đông

anh trở về thực tại đời anh
giữa bốn vách ngăn dù đã cũ
tự nhìn mình bằng chai nước lạnh
để giảm bớt tâm tư
anh quên mất là mình cần tìm đến
một người để nhớ, để đợi chờ
anh lại đi như chưa một lần biết
những con đường phố xá mùa đông
cứ kệ hạt sương với đèn đường

buông lơi 

6 thg 12, 2013

2 bài thơ mới viết

ANH ĐÃ CÓ GÌ VÀ ĐÃ ĐƯỢC GÌ 

anh đã có gì và anh đã được gì
sau bao năm chỉ nghĩ về một người con gái
anh đã từng say, chỉ để không nghĩ về em
hạnh phúc với em đã từng mơ đến
giờ không cần nữa vì anh đủ hiểu
hạnh phúc của em không là của anh

anh đã mất gì và anh đã được chi
những nỗi đau về em sao bé nhỏ
so với nỗi đau về cuộc đời
anh sinh ra vào giờ phút gian khổ
giữa những ngày bề bộn lo toan
một tít báo buổi sáng cũng giật mình
những bài báo chưa cần đọc đã đủ xót xa
anh tìm lại thăng bằng trong những lúc bên em
mà sao không thể có
cảm xúc đã cạn dù người đó là em
anh phải tìm về bên những vần thơ đẹp
những câu văn chất chứa nỗi niềm
những bài ca đi cùng năm tháng

anh chỉ mất em nhưng được cả cuộc đời
sẽ tìm đến một người yêu anh thật
bên anh trọn cuộc đời
nghe anh đọc những vần thơ đẹp
nghe anh kể những lời văn chân chất
về một quyển sách có thể làm nên đời người
về những lời ca thay đổi xã hội
về những liều thuốc diệt trừ sâu

đang từng ngày tàn phá cánh đồng quê hương 

VỀ CÁI CHẾT CỦA MỘT CÔ GIÁO 

có một người phải chết,
vì làm nghề nhà giáo
rồi sẽ qua nhanh thôi
rồi sẽ không ai nhớ
người ta sẽ quên hết
có một người phải chết,
vì làm nghề nhà giáo.

một cô giáo còn trẻ
hạnh phúc với gia đình
vậy mà vì lỗi nhỏ
nhà trường rồi phụ huynh
nhất quyết đòi cô phải
ra khỏi ngành, thôi nghề
mà trên báo còn viết,
họ chửi cô rất ghê.
họ là ai? là thầy
cũng là những người dạy
cho trẻ những cái hay
mà lại làm như thế
còn đâu lương tâm nghề

mà họ làm như vậy
là để tránh tội lỗi
mà cô đã gây ra.
để rồi cô giáo ấy
phải tự mình quyên sinh
bỏ lại cả gia đình
bỏ lại đứa con nhỏ.

lương tâm của con người
có còn trong mắt họ
những người chửi mắng cô
nhà quản lý giáo dục
rồi chủ tịch công đoàn
họ có còn tư cách
để giảng dạy học sinh.
và phụ huynh kia nữa
liệu có nghĩ được ra

có một người phải chết,
vì làm nghề nhà giáo
rồi sẽ qua nhanh thôi
rồi sẽ không ai nhớ
người ta sẽ quên hết
có một người phải chết,
vì làm nghề nhà giáo.

tôi có một ý nhỏ
về giáo dục nước mình
dù chưa thật đủ lắm
nhưng cũng đúng tình hình

tôi nghĩ để cải cách
nền giáo dục nước ta
trước hết thay bộ trưởng
một con người trẻ hơn
quyết đoán và thực sự
vì tương lai nước nhà
một người trẻ, dĩ nhiên
không cần ở đâu xa
nhân tài thì rất nhiều
nhưng không ai trọng dụng
cũng chỉ vì đồng tiền
cũng không cần bằng cấp
giáo sư này nọ kia
chỉ làm thêm xấu hổ
cho giáo sư nước mình
phần nhiều là cặn bã
ngồi mát ăn bát vàng
nói thì cứ huênh hoàng
mà làm thì rõ chán
chẳng bằng anh cử nhân
thế mà lương vẫn nhận
bằng thuế của nhân dân. 

Người thầy - cũng một bản thảo dang dở


Cũng có thể gọi anh là người thầy. Cũng bởi rõ ràng là anh có lên lớp, có giảng dạy. Cho dù những lời anh nói trên lớp, dù khác với những người đồng nghiệp, nhưng nó chưa thực sự đúng ý anh. Nhưng anh không khi nào than vãn với bất kỳ ai cả. Anh cứ âm thầm làm công việc của mình, đọc và viết, rồi ngẫm. Anh cũng đã có đôi lần nhận ra cuộc sống hiện giờ của anh là vô vị, nhưng anh không dám vượt qua nó. Anh đã hèn nhát.
Trong một lần trò chuyện với một anh thợ cắt tóc, ở vỉa hè, khi anh đi cắt tóc. Anh thợ cắt tóc có nói với anh rằng, tại sao bây giờ lũ trẻ học nhiều thế, giỏi thế mà sao ai cũng bảo đạo đức xuống cấp, lương tâm của những kẻ có chức có quyền không bằng những người vô học. Và rằng tại sao con người ta sống vô cảm, lạnh nhạt với nhau thế, càng có học thức, bằng cấp, càng có chức quyền người ta càng vô cảm với đời, với người, với chính đồng loại của mình. Và rằng tại sao ngày xưa, người Việt chúng ta, nghèo khổ hơn, biết chữ ít hơn mà lại sống tình cảm thế, thân thiết với nhau thế. Vì miếng cơm manh áo chăng, không phải! Anh thợ cắt tóc nói rằng, theo anh, là vì người ta đã mất quá nhiều để có được cái bằng cấp đó, cái chức quyền đó. Để rồi khi có nó trong tay, người ta đã phải bằng mọi thủ đoạn để lấy lại cái vốn người ta đã bỏ ra.


Hoàng Hoa - một bản thảo đang dang dở...


Hoàng Hoa không phải người ở đây. Cô quê ở Thái Bình nhưng lên đây học từ sau khi tốt nghiệp THPT. Ở cái đất Điện Biên này, có câu rằng: “Thái đen, Thái trắng, Thái Bình; ba Thái đồng tình phá hoại Lai Châu”. Có nghĩa là thời xưa, có ba người Thái ở đất Lai Châu nhiều nhất: người dân tộc Thái có người Thái trắng và Thái đen. sau những năm 1958-1960 thì có thêm người Thái Bình lên đây định cư nữa. Nhưng Hoàng Hoa khác với cô Đào trong Mùa lạc của Nguyễn Khải. Cô lên đây không phải để trồng lạc trong nông trường, cũng không phải để “phá hoại” đất Điện Biên này. Mà là để học nghề, cô học ngành bác sỹ. Tại sao lại có lúc Điện Biên, có khi lại là Lai Châu. Nói vậy để biết rằng, từ năm 2003, tỉnh Lai Châu khi xưa đã tách luôn thành hai tỉnh: Điện Biên và Lai Châu. Dĩ nhiên, cái nông trường của Nguyễn Khải nằm trên phần đất tỉnh Điện Biên. Chị của Hoàng Hoa cũng là nhân viên trong bệnh biện đa khoa của tỉnh, sau này cô cũng sẽ làm ở đấy. Nhờ bác cô, một quan chức có quyền ở tỉnh này.
Trong suốt những năm học tại đây, cô dường như chỉ biết đến con đường từ trường học về phòng trọ, nơi chị của cô, và đứa cháu gái cùng ở. Học xong cô chỉ muốn về quê, nơi có bố mẹ, có gia đình, có những khung cảnh làng quên thân quen và yên ả. Để cô có thể nghỉ ngơi sau bao năm xa nhà. Nhưng ông bác của cô lại muốn cô lên làm việc. Cô đã khóc, khóc rất nhiều, vì cô muốn về nhà. Nhưng mọi thứ dường như có sự an bài của nó. Cuộc sống là vậy, và có lẽ cô cũng biết thế.
Nơi chị em Hoàng Hoa ở chính là trường Chính trị của tỉnh ĐB này. Và sau một lần về quê lên, cô thấy một thanh niên mới vào công tác tại đây. Chắc chẳng khi nào cô nghĩ rằng, chính vì thấy cô lần đầu tiên lúc mới xuất hiện. Mà anh đã xin chuyển vào trường ở trọ, để được gần cô hơn. Nhưng làm sao cô biết được, khi những thứ cô nhận được chỉ là cái nhìn kiểu như muốn ăn tươi nuốt sống của một gã trai dành cho một cô gái. Và cô cũng chẳng biết được rằng, dù anh rất muốn, nhưng không dám mở lời với cô.Và chắc cô cũng gần biết được, anh đã cảm mến cô thế nào, vì cô đẹp như những bông hoa ở vùng  phố núi Tây Bắc này. Cũng bởi tên cô là Hoàng Hoa.



5 thg 12, 2013

chuyện giờ mới kể

sáng ra hàng bánh cuốn, nghe mấy bác phụ huynh ở đó nói chuyện. Một bác nói: 
- tôi đã từng làm hội trưởng hội phụ huynh của trường đấy. nhưng chỉ được nửa kỳ thôi. 
- sao thế? Bác kia hỏi lại 
- thì tuần nào tôi cũng vào kiểm tra thức ăn của các cháu 2 lần. mà chẳng báo trước. nếu thiếu thì tôi bắt các cô giáo đi mua cho đủ mới thôi. thế là sau nửa kỳ, họ không cho tôi làm nữa. 
- thế họ vẫn mua thiếu à? 
- đủ làm sao được, chẳng bao giờ đủ cả. nó còn bảo tôi vào kiểm tra thì phải báo trước cho nó chứ. 
- báo trước để nó mua đủ à. bà chủ hàng bánh lên tiếng. 

Câu chuyện chỉ có thế. rồi sau đó của ai người đấy ăn. rượu ai người đấy uống... 
Đọc trên báo thấy viết ở trường này, trường kia các cháu bị bớt tiền ăn trưa. Mà cứ nghĩ rằng ở đây không xảy ra chuyện đó. Dù vẫn biết, mắt chưa thấy tai chưa nghe thì thực sự là rất khó tin. Chắc rằng, ở trường nào cũng vậy, chỉ khác là bớt ít hay nhiều mà thôi. 
Lại nhắc đến báo chí, dạo gần đâycó báo viết, ở trường nọ, cô giáo bắt cháu học sinh ra ngoài cổng vì bố mẹ cháu chưa đóng tiền ăn. Lại nữa, cô giáo ở một trường ở Hà Nội, bắt các cháu không đóng tiền phải ở trong lớp, không cho ra ngoài sân xem xiếc. chỉ là để công bằng cho các cháu đã đóng tiền. 
Vậy thì, trường học của chúng ta, hay nền giáo dục của chúng ta đang dạy các cháu về sự công bằng, mà thước đo của nó là đồng tiền chứ không phải tình cảm hay lương tâm đạo đức. Tiền có thể mua được miếng ăn thật đấy, nhưng nó đã làm mất đi sự tôn trọng giữa con người với nhau rồi.

2 thg 12, 2013

Cần!

cứ tưởng thân thiết hóa lại không 
những lúc cần ở người lời an ủi 
mà trái tim tự xoa dịu cõi lòng 
thưởng thức rượu ngon, thêm mùi điếu thuốc 
độc bước đêm dài, thuyền phải xô nước 
đừng để đời mặc như cánh bèo trôi 

cần một người nhiều đêm xoa dịu 
nỗi đau đời tạo chẳng cho riêng ai 
sự vô cảm của người đời tăm tối 
đừng trách họ - những người bị đầu độc
tâm hồn họ, mới thật đáng thương thay.
cả ta nữa, những người cùng thế hệ
đừng để mình thành thế hệ vứt đi.

cần một người mỗi sáng mà âu yếm
để ta bớt đau trong cơn giận run người
những bài báo, những số phận, những cuộc đời
nếp sống xưa bây giờ tan vỡ
cái hay ở đâu, cái đẹp lòng người
vẫn còn đấy như cánh rừng nguyên sinh
đã hao mòn đến từng tâm tính
giới trẻ u mê, còn đến tận bao giờ
khi lòng tốt trở thành chuyện lạ
và thói thường là những thói xấu xa...

đừng để ta, những người cùng thế hệ
một ngày lịch sử bỏ đói ta
ném vào thùng như một thứ bùn nhơ
đừng để ta, những người cùng thế hệ
cứ mãi bám theo cơm áo, gạo tiền
những thứ tầm thường, lợi ích cá nhân

cần một người để hiểu thấu tim ta
coi tình yêu chưa từng tồn tại
đến với nhau lúc thực sự cần nhau
dìu dắt nhau để rọi những phận người...

Mấy dòng viết ngẫu hứng!


- cách đây một tháng, mình vừa chào tháng 11. và bây giờ xin chào tháng 12... tự kiểm điểm xem chừng ấy thời gian qua ta đã có được gì, và đã để mất điều gì, còn điều gì để ta mong chờ... ôi thời gian!!!

- đôi khi đọc 1 quyển sách làm ta thanh thản hơn trước sự đưa đẩy của cuộc đời. dù nhiều quyển truyện đọc xong để mà lãng quên, nhưng rồi một lúc nào đấy, nó cứu ta ra khỏi những buồn chán, để vững tâm bước tiếp trên con đường mình đã chọn...

thành phố điện biên về đêm, chỉ còn lại những ánh đèn đường sáng từng góc phố. chỉ một từ: lạnh. cũng muốn đi ngủ nhưng phải viết cho xong để sáng mai trả bài. một cốc cà phê ấm áp, định chấm điếu thuốc nhưng tự hứa không được hút nữa. đành rít điếu thuốc lào vậy. 
chợt nhớ một câu văn trong "tiểu lý phi đao", viết rằng: "Con người sinh ra là đã đắm mình vào mâu thuẫn, bất cứ một ai cho dù không muốn cũng chẳng biết phải làm sao!"
phải đấy, chính mình cũng đã đắm mình vào những mẫu thuẫn, từ suy nghĩ cho đến hành động. muốn yêu lắm, nhưng tình cứ trốn cõi nào, muốn tự do tự tại, lại tự mình nhốt trong cái lồng bé nhỏ... nhưng cũng như một câu văn khác trong truyện trên, "một con người sinh ra không phải để mà chết." thế nên ta phải sống, để xem cuộc đời xô ta đến mức thế nào....

sắp tết rồi!


Nhớ đâu dạo trước rộ lên cuộc tranh luận rằng gộp tết âm lịch vào tết dương lịch, tranh cãi ồn ào mãi rồi lặng dần xuống, nay bỗng nhiên lại có cái đề xuất nghỉ thêm ngày... có quá nhiều chuyện vớ vẩn làm lãng phí thời gian của chúng ta. Một trong những lý do đó, là làm tâm trí chúng ta mải mê những thứ vụn vặt đó mà sao nhãng những thứ được mang tên: chính trị.

13 thg 10, 2013

Chăm sóc xe vì cộng đồng ô tô Việt















Ảnh do Kỹ sư Vi Toàn Nghĩa gửi cho KHX

8 thg 10, 2013

MỘT TẤM HÌNH - VẠN LỜI NÓI




Nguồn hình ảnh: 


ĐỀ NGHỊ KHẨN CẤP


KÍNH GỬI TRANG BÔ XÍT VIỆT NAM.

Việc di chuyển thi hài của đại tướng VÕ NGUYÊN GIÁP bằng máy bay là không phù hơp nguyện vọng của nhân dân - chỉ đáp ứng việc giảm bớt uy tín của đại tướng của một số người (vì họ sợ sự so sánh của nhân dân khi đến lượt họ)
Nhân dân nhiều tỉnh có nguyện vọng đưa tiễn đại tướng - NGƯỜI LÃNH ĐẠO TỬ TẾ cuối cùng của chính thể.
ĐỀ NGHỊ : đưa tiễn theo đường quốc lộ 1 (đường cũ)
- chuẩn bị tốt thiết bị bảo vệ di hài. 
- thông báo cho nhân dân lịch trình của đại tướng để nhân dân các tỉnh có điều kiện thể hiện lòng tôn kính với đại tướng.
- không được có hành động ngăn cấm - dưới bất cứ hình thức nào.
- thời điểm nơi đại tướng đi qua được nghỉ việc để đưa tiễn. 

Kĩ sư
vi toàn nghĩa
0982269462

3 thg 10, 2013

HỘP RAU ĂN LIỀN -LIỆU CÓ THỂ TRỞ THÀNH MỘT SẢN PHẨM THỰC PHẨM SẠCH TRONG TƯƠNG LAI.


Loài người là sinh vật sinh sản mạnh -dù mất mát qua các cuộc chiến tranh thế giới cũng như các cuộc chiến nội bộ giữa các quốc gia -dân số trên trái đất vẫn tăng chong mặt. Ngược lại diện tích đất liền (trong đó phần nhiều là đất canh tác) bị mất đi do ngâp nước (trái đất nóng lên-băng tan) diễn ra hàng năm một. Điều đó mâu thuẫn gay gắt giữa sản lượng lương thực ,thực phẩm lấy ra từ đất với nhu cầu để duy trì cuộc sống trên trái đất -ĐÓI ở CHÂU PHI là điển hình.

Việt nam không nằm ngoài khung cảnh chung. Mới có bao năm BÁC HỒ kêu gọi :-" 14 triệu đồng bào ..." mà nay chúng ta co 90 triệu - trong khi  nếu không có đê ngăn nước trong vòng 10 năm nữa đồng bằng NAM BỘ (nồi cơm to nhất cả nước) sẽ mất đi 40% đất canh tác.
Không còn cách nào khác loài người phải hạn chế sinh đẻ đồng thời dùng khoa học tiên tiến để nâng cao năng suất.
Gần chục năm gần đây tình hình lạm dụng chất kích thích , hóa chất độc hại để tăng năng suất đã làm "sản phẩm nông nghiệp bẩn" ngày càng tăng -các "bệnh lạ" trong cộng đồng ngày càng nhiều -đây chính là mặt tiêu cực của "sự thông minh loài người" khi can thiệp vào thế giới tự nhiên.
Chúng ta đã có và đang có những công trình khoa hoc chân chính để tăng năng suất và cho ra sản phẩm sạch trong nông nghiệp -nhưng điểm hạn chế của những công trình này là giá thành quá cao (100% nhập khẩu công nghệ nước ngoài).
HỘP RAU SẠCH HOÀNG SA.
Khi nghiên cứu hộp rau HOÀNG SA  -qua rất nhiều lần thí nghiệm -kỹ sư vi toàn nghĩa đã nảy ra ý tưởng "hộp rau sạch cho mọi nhà" (xem ảnh).
ĐẶC ĐIỂM :
Vỏ hộp được sử dụng bằng nhựa đặc dụng chuyên dùng cho thực phẩm. (đăng ký tiêu chuẩn nhà nước).
Đất sử dụng là đất TRIBAT -do công ty SÀI GÒN XANH sản xuất từ sơ dừa (có đăng ký tiêu chuẩn nhà nước).
Hạt giống nhập khẩu ,hoặc nội địa đươc bảo quản và kiểm tra kỹ lưỡng.
CÁCH SỬ DỤNG :
Trong hộp đóng gói rut chân không có : hạt giống (đóng gói riêng) + lượng đất TRIBAT vừa đủ lượng dinh dưỡng (đều đã được khống chế độ ẩm).
Người sử dụng chỉ cần bóc nắp hộp ,rắc đều hạt giống ,đặt vào nơi ít ánh sáng (càng ít sáng rau càng lớn nhanh) và tưới nước :2 lần/ngày mỗi lần 60cc nước sạch -chỉ sau 3 -5 ngày thu hoạch (tùy loại rau.).
Kèm theo có gói hạt giống +đất dành cho vụ sau (để tận dụng bát trồng).
ƯU ĐIỂM :
Chăm sóc nhẹ nhàng.
Muốn ăn rau gì trồng rau đấy - kể cả rau ăn lá. (tất nhiên thời gian thu hoạch dài hơn).
Gía thành không phụ thuộc giàu-ngèo.
CÁI HAY LỚN NHÂT LÀ ĐƯỢC ĂN RAU SẠCH ,CÓ THÚ VUI TRONG CUỘC SỐNG.
LIỆU HỘP RAU CHO MỌI NHÀ CÓ TRỞ THÀNH NIỀM VUI KHÔNG THỂ THIẾU CỦA MỌI NHÀ ?


Chúc các bạn thành công.
Địa chỉ tư vấn 
kỹ sư 
vi toàn nghĩa 
0982269462.



4 thg 9, 2013

Một chút về âm nhạc...

Thời gian gần đây, có nhiều vụ lùm xùm về âm nhạc Việt Nam. Dẫu vẫn còn đấy, những ca sỹ, những ca khúc “chuẩn”, song đó là những ca khúc thường không được trình diễn nhiều (chủ yếu nghe trên mạng, hoặc ở dạng mp3, mp4 trôi nổi trên mạng); và không có những cái gọi là scandal.
Và tôi đang lắng nghe những giai điệu của các sáng tác của nhạc sỹ Lam Phương, một nhạc sỹ không phải của Việt Nam hiện tại, một người từng theo Miền Nam Việt Nam, rồi sang Mỹ năm 1975. Với các nhạc phẩm như: Bài Tango cho em, Bài thơ không đoạn kết, Biển tình, Bọt biển, Chuyến đò vỹ tuyến, Cảm ơn người tình, Chung mộng, Cỏ úa, Chỉ có em, Duyên kiếp, Đoạn cuối cuộc tình, Đường về quê hương, Em là tất cả, Kiếp nghèo, Lầm, Thành phố buồn, Nắng đẹp miền nam…  
Và đây chỉ là một trong số nhiều nhạc sỹ rời Việt Nam có thể sáng tác những ca khúc tuyệt vời như thế. Nhìn lại âm nhạc trong nước hiện giờ, được bao nhiêu. Quả thật sự so sánh nào cũng có sự khập khiễng, nhưng cái chúng ta nói đến ở đây, là sự tự do trong sáng tác nói riêng và sáng tạo nghệ thuật nói chung. Nếu không là hai chữ tự do thì là cái gì đang ngăn cản… hậu quả thì đã thấy… mà riêng trong việc Sở VH một thành phố đã treo mic hai cô nàng vì lý do ăn mặc (chưa nói đến mấy cô này hát cái gì). Một bộ phim bị cấm chiếu vì không phản ánh đúng thực trạng xã hội, một bộ tiểu thuyết bị cấm phát hành và thu hồi, vì hư cấu “quá giống hiện thực xã hội”…
Trở lại với âm nhạc, tôi không phải là người kén nghe, bằng chứng ư, tôi nghe rất nhiều thể loại, từ nhạc vàng, nhạc đỏ, tiền chiến, cho đến rap, rock… thậm chí còn khoái cả cải lương, chầu văn. Và nhạc trẻ hiện giờ nữa, có nhiều bài khá hay, tuy nhiên nó không nhiều. Bài viết ngắn này vốn chỉ định nói về những ca khúc của Nhạc sỹ Lam Phương, tuy nhiên nó đã lan sang một vài thứ khác, người đọc có thể thứ lỗi. Chuyện âm nhạc sẽ được bàn tiếp trong những bài viết tiếp sau.

Còn bây giờ, tác giả của những dòng cảm xúc này, mạn phép được thưởng thức những ca khúc mà mình yêu thích. 

3 thg 9, 2013

vô đề...

bâng khuâng giữa hai dòng nước
lạc cánh bèo trôi, rồi vô định
thả cuộc đời theo thói hư danh
đứng lên đi, giữa muôn trùng sóng gió
bão lịch sử, cơn cuồng phong xối xả
che đậy lòng người, che đậy những câu ca

29 thg 8, 2013

Nói về triết học Mác - Lê nin

Triết học Mác - Lê nin là thứ được coi là độc tôn ở nước ta, điều này có cần thiết. Chúng ta thừa biết có nhiều trường phái triết học, và Mác - Lê nin là một trong số đó. Nhưng không thể coi đó là đúng toàn diện. Mác - Lê nin có những quan niệm triết học rất đúng, rất khoa học.
Đến bao giờ thì chúng ta được so sánh nó với những quan điểm khác về triết học...

27 thg 8, 2013

Trả lời câu hỏi Viêt Nam cần làm gì để thay đổi

Như câu hỏi ở status trước, có thể hiểu là câu hỏi làm thế nào để thay đổi Việt Nam hiện giờ. Chủ yếu xoay quanh chính trị, hay cách thức hoạt động của bộ máy cầm quyền để hướng tới sự thay đổi căn bản về thể chế chính trị Việt Nam. 
Sau khi đọc và tham khảo một số ít nguồn tài liệu, tôi có thể đưa ra mấy nhận định của cá nhân như thế này: 
Thứ nhất, có quan niệm về đảng đối lập. Thiết nghĩ trong tình hình nước ta hiện nay, điều đó là không thể, và không nên làm như vậy. Bởi lẽ như thế sẽ gây xáo trộn xã hội, gây bất ổn định. Mà điều này là không nên, trừ khi nó được đưa ra bởi chính Đảng Cộng Sản. 
Thứ hai, đây là cái cần thiết và sẽ là hợp lý hơn cho tình thế hiện nay. Đó là một sự tự thay đổi ở trong Đảng và chính quyền Việt Nam. Quan điểm này cần nhiều hơn sự nỗ lực của chính những thành viên trong chính quyền, đặc biệt là các lực lượng cấp tiến trong bộ máy nhà nước. 
Mà ở đây là Đảng, đầu tiên, đó là sự thay đổi về tư duy, cần nhìn nhận đúng bản chất về nền tảng tư tưởng của Đảng. Ở đây là chủ nghĩa Mác Lê nin cần phải được để sang một bên, và thay thế vào đó là tư tưởng Hồ Chí Minh. 

16 thg 8, 2013

Hôm nay là ngày xử phúc thẩm của 2 bạn...

Thái Bá Tân 

187
Đã định không buồn bực.
Có mà buồn suốt ngày.
Thế mà vẫn buồn bực
Vì phiên tòa hôm nay. 


Cái Phương Uyên, tội nghiệp,
Những sáu năm tù giam.
Thằng Kha còn hơn thế.
Chúng, thanh niên Việt Nam.

Chúng phạm tội yêu nước,
Chống giặc chiếm Hoàng Sa.
Đã bực, ngẫm càng bực
Cho công lý nước nhà.

Án gì mà nặng thế!
Cùng lắm, thấy chúng hư,
Thì nhắc nhở, dạy bảo,
Như ông bố nhân từ.

Chưa nói chuyện tế nhị,
Cái tội chống thằng Tàu
Có ngày thành công lớn.
Có thể lắm, biết đâu.

Nếu chúng là Việt Cộng,
Chắc ông Thiệu, ông Kỳ
Sẽ xử nhẹ, có thể
Còn tha bổng, cho đi.

Bực, còn thêm bực nữa
Rằng thỉnh thoảng có chàng,
Cũng sinh viên như chúng,
Đã khuyên tôi nhẹ nhàng,

Rằng đừng viết thế sự,
Viết chính trị làm gì.
Chúng cháu đau đầu lắm.
Ông viết thơ vui đi.

Thế đấy các bác ạ.
Người, ba bảy loại người.
Đã hèn và ngu dốt
Lại còn thích dạy đời.

Mà rồi tôi không viết,
Không nói thì còn ai?
Ai cũng khôn, im lặng,
Thì còn khổ dài dài.

Xin nhắc lại lần nữa
Rằng cái Uyên, thằng Kha
Dám dấn thân, chịu khổ,
Tù thay cho chúng ta.

*
Biết, không nói là hèn.
Không biết, nói là điên.
Đã mang danh kẻ sĩ,
Không ngậm miệng ăn tiền.

Đó là phương châm sống
Của tôi, Thái Bá Tân,
Chuyên viết thơ con nít,
Nhưng dám nói khi cần.

Bắt thì bắt, không sợ.
Tù thì tù, đã sao.
Tôi nói vì yêu nước,
Yêu quốc dân, đồng bào.

*
Nói thật với các bác,
Rằng tôi không thích đâu
Viết ba cái thế sự,
Nguy hiểm, lại đau đầu.

Thế mà vẫn phải viết.
Là vì không thể im.
Cái nhân tình thế thái
Cứ nhức nhối trong tim.

Chỉ mong sao chóng đến
Ngày đất nước yên bình,
Chỉ viết thơ con nít,
Dạy chúng chút thông minh.

Hoặc viết thơ nhí nhố
Giúp các bác vui cười.
Thơ châm ngôn cũng được,
Thơ về đạo làm người.



7 thg 8, 2013

một vài vấn đề đang nghĩ về nó

có một vài vấn đề nhỏ, nhìn từ điện biên. không biết các tỉnh miền núi khác như thế nào. nhưng, cũng với sự phát triển của các đồ thị, những dòng người di cư, bằng một cách nào đó, âm thầm nhưng nhanh chóng, đang đẩy lùi các bản(theo đúng nghĩa truyền thống) lùi dần vào các chân đồi, mà tương lai sẽ lên đến lưng chừng đồi hoặc tệ hơn là đỉnh đồi. bởi những địa thế bản khi xưa, bây giờ phần nhiều là đất của người kinh, hoặc một số ít người dân tộc có xu hướng tiến bộ hơn. và ở đó, có những nét văn hóa mà ta có thể gọi là văn hóa lai căng. như của người thái, người xá, sẽ có chút gì đó của người kinh lẫn vào. chúng ta có thể gọi đó là sự hòa nhập, hoặc sự thích nghi để tồn tại và phát triển. 

5 thg 8, 2013

Miến đậu xanh …Vi Toàn Nghĩa


 (Tinmoitruong.vn) - Trong quá trình nghiên cứu,thí nghiệm về hôp rau mầm Hoàng sa, Kỹ sư Vi Toàn Nghĩa đã tạo ra một sản phẩm rau xanh thật thú vị, sản phẩm này tuyệt đối sạch vì không hề dùng bất kỳ một loại hóa chất, phân hóa học, thuốc bảo vệ thực vật nào. Sản phẩm ăn rất ngon, bổ dưỡng mà thời gian thu hoạch lại rất ngắn (4 ngày).



Sản phẩm ăn rất ngon, bổ dưỡng mà thời gian thu hoạch lại rất ngắn (4 ngày)

Kỹ sư Vi toàn Nghĩa cho biết: Ở các siêu thị hiện nay có các sản phẩm miến, mỳ được ghi là làm từ đậu xanh, nhưng thực ra thành phần đậu xanh trong đó là không lớn. Lý do: bột Đậu xanh giá thành cao - độ kết dính không cho phép kéo thành sợi, thường phải dùng nhiều bột sắn hoặc bột mỳ làm tác nhân kết dính để kéo thành sợi, chưa kể đến một số nhà sản xuất còn cho thêm phụ gia chống nát  như hàn the,phèn...không có lợi cho sức khỏe.

Loại miến đậu xanh mới này tạm đặt tên MDX-01 được sản xuất hoàn toàn dựa vào quá trình sinh lý phát triển tự nhiên của mầm cây đậu xanh (sinh học) kết hợp với điều kiện nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng, điều kiện sinh khối...(lý học). Hay nói cách khác là từ hạt đậu xanh tự biến chuyển thành miến đậu xanh - mỗi hạt đậu thành một sợi miến.



Sợi miến dài đến 30 cm

MDX-01 được chế biến thử thành món xào và món nấu có đặc điểm: Sợi miến dài đến 30 cm; dòn và ngọt.Không nát trong nước dùng (khi nấu miến). Xào tái với thịt bò rất dòn và ngon. Còn nhiều cách chế biến khác…

Theo kỹ sư Nghĩa thì sản phẩm MDX-01 đang đươc nghiên cứu xấy khô và đóng gói. MDX-01 tương lai sẽ thành một sản phẩm mới trong thị trường thực phẩm với các tính năn :NGON-BỔ-RẺ -HOÀN TOÀN VỆ SINH.

PHƯƠNG KHANH



28 thg 6, 2013

Giải pháp công nghệ Hệ Thống tưới cây tự động của Kỹ sư Vi Toàn Nghĩa



Một sáng chế của Kỹ Sư Vi Toàn Nghĩa. Giải pháp công nghệ mang tên Hệ thống tưới cây tự động. Rất tiện dụng trong việc trồng cây xanh, cây rau sạch đối với những gia đình ở thành phố. Quý vị có thể tham khảo và đóng góp ý kiến cho Kỹ sư Nghĩa để giải pháp này được cải tiến và hoàn thiện hơn.

6 thg 6, 2013

Về cụm từ “phản động”


Lâu nay nghe rất nhiều người nói đến từ phản động, từ bạn bè quen biết, trong các sách báo (đặc biệt là sách giáo trình về chủ nghĩa mác – lê và các báo đảng…), và nhất là trên các trang mạng như facebook. Nhiều người nói đến từ phản động mà có lẽ chẳng hiểu nó là cái gì.
Phản động (tiếng Anh: Reactionary) nghĩa đen là chống lại với sự thay đổi do tác động của nội lực hay ngoại lực khách quan; nghĩa thông dụng là có tư tưởng, lời nói hoặc hành động chống lại cách mạng, chống lại trào lưu, nhằm giữ lại một xã hội đã lạc hậu hoặc không còn hợp với thời đại.
Từ "phản động" được dùng lần đầu tiên sau Cách mạng Pháp. Nhiều người ủng hộ chế độ quân chủ bị xem là phản động tức đi ngược "trào lưu tiến hóa" (tiếng Pháp: réactionnaire mô tả sự chống đối về chính trị nhằm phục hồi một xã hội đã lỗi thời). Sau này nhiều người theo chủ nghĩa xã hội xem những người ủng hộ chủ nghĩa tư bản là "phản động" vì họ cho nhân loại tiến lên chủ nghĩa xã hội là tất yếu của lịch sử. Trong khi đó những người ủng hộ chủ nghĩa tư bản xem mình là "bảo tồn" (hay "bảo thủ") chứ không tự gọi họ là "phản động". Họ lại coi những người ủng hộ trào lưu khôi phục các giá trị xưa cũ (như tập tục phong kiến,...) là "phản động".
Trên thế giới, phản động được hiểu như sau:
Theo từ điển Oxford English Dictionary, phản động (Reactionary) dùng để chỉ một quan điểm chính trị chuyên chống đối, săn lùng và đàn áp cải cách trong quản lý nhà nước.
Còn ở Việt Nam, phản động được hiểu như thế nào?
Theo Từ điển bách khoa Việt Nam, phản động biểu hiện ở những việc làm chống lại các phong trào cách mạng, dân chủ và giải phóng dân tộc; hăm doạ, săn lùng và đàn áp các tổ chức và cá nhân hoạt động chính trị, đàn áp nhân dân lao động; tệ phân biệt chủng tộc, nhen nhóm và khích lệ chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, chủ nghĩa chống cộng.
Trên cơ sở tư tưởng này, có nhiều thuật ngữ và nội liên quan đến phản động tại Việt Nam như sau:
Tư tưởng phản động:
Là những tư duy tồn tại trong một số cá nhân, đoàn thể và chính quyền. Những tư duy này gồm nhiều loại: hoặc ủng hộ chủ nghĩa phát xít, chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc... chống lại những quan điểm của Mác, Lênin và Hồ chí minh; tư tưởng phát động chiến tranh xâm lược và cấu kết với ngoại quốc để can thiệp vào tình hình nội bộ của đất nước; hoặc những tư duy mang tính vô chính phủ, kích động bạo lực và thách thức pháp luật-dư luận; hoặc những tư duy được coi là cũ và lỗi thời như tư tưởng phong kiến, tư tưởng phân biệt chủng tộc, phân biệt tôn giáo, vùng miền, mê tín dị đoan... Theo hiến pháp hiện hành của nhà nước CHXHCNVN mọi việc truyền bá tư tưởng phản động đều bị nghiêm cấm.
Âm mưu phản động:
Âm mưu phản động là những đường lối do các tổ chức phản động thi hành nhằm lật đổ chính quyền đương nhiệm. Một âm mưu đáng chú ý ở đầu thế kỷ 21 là âm mưu diễn biến hòa bình đối với những nước xã hội chủ nghĩa. Nó được coi là nguyên nhân dẫn đến sự tan rã của khối Xã hội chủ nghĩa ở Liên xô và Đông âu.
Thế lực phản động:
Thế lực phản động là tập hợp các tổ chức phản động, thường được dùng như một danh từ chung và không nêu đích danh các tổ chức đó. Sự khẳng định một thế lực là phản động có tính cách thời gian tùy thuộc vào những chiến lược qua từng thời kỳ của các đảng cầm quyền.
- Thế lực phong kiến phản động
- Thế lực phản động Mỹ 
Chính quyền phản động:
Chính quyền phản động là một chính quyền được thành lập bởi những người thuộc giai cấp bóc lột, có khuynh hướng bảo vệ quyền lợi của giai cấp bóc lột hoặc cấu kết với ngoại bang. Ví dụ hính quyền nhà Nguyễn ở Đông dương từ năm 1929-1945.
Chính sách phản động:
Chính sách phản động là những chính sách được áp dụng bởi các chính quyền phản động.
- Các chính sách của chế độ Pol Pot tại Campuchia
- Các chính sách của Đức quốc xã.
Văn hóa phản động:
Văn hóa phản động là các hoạt động văn nghệ, ca nhạc, kịch, điện ảnh, cải lương, ẩm thực trong đó có chứa các yếu tố của tư tưởng phản động. Nó cũng bao gồm các sản phẩm văn hóa như sách báo, tạp chí, dĩa nhạc, phim tài liệu, các website, các chương trình phát thanh và truyền hình do các cá nhân và tổ chức phản động tạo ra.

KHX. Sưu tầm. 

(trích) Người báo hiệu – Lưu Quang Vũ

...Giặc như bầy thú dữ

đã tràn vào nước Nam
hãy xếp cày bữa, nghiên bút, dâu tằm
kẻ hèn nhát hãy một lần can đảm
những dũng tướng còn nằm trong nòi giống
hãy đứng dậy vươn vai!
người truyền tin của muôn đời
người báo hiệu của nhân dân
đã đến!

Giữa cung vua tưng bừng yến tiệc
giữa tiếng nhạc và hương trầm nghi ngút
người báo tin sừng sững lao về
dậm chân, ném đuốc
hãy đổ rượu đi, hãy ngừng múa hát
quân thù đang trà đạp muôn dân!

Trong lẫn lộn mua giông thời khốc liệt
khi dối lừa như bóng tối trùm lên
khi sâu mọt ngu hèn đục khoét mỗi con tim
khi cái ác trên cao ngồi ngự
khi tất cả ngỡ xuôi chiều yên ả
người báo động trở về
làm cụ hát rong làm bác xẩm mù
ở mỗi gốc đa ở mỗi bến đò
lời nói thật cháy lòng như lửa
thành điềm báo trên lá cây trên đá
trong mắt người khởi loạn
trên lá cờ nghĩa quân
dù không tuổi không tên
dù ngã ngay tức khắc
dù ngục tối dù chém đầu bêu cọc
người báo động không bao giờ vắng mặt
trong những đêm huyền sử
trong những lời đồng dao

Dân làng ơi, thức dậy đi nào
những bác tiều phu, những người đập đá
những người kéo thuyền và những người dệt lụa
những người đi ở, những người đói cơm
những nhục nhằn, những kẻ lãng quên

Hãy thức dậy, tự do cho nước Việt
tình yêu cho tất cả mọi người
cho hoa lành, trẻ nhỏ, niềm vui
hãy thức dậy, những bàn tay tủi cực
hãy thức dậy, những lưỡi cày đẹp nhất
ngực than hồng, hãy cháy bùng lên
tất cả mọi mái nhà tất cả mọi trống chiêng
thức dậy!

(Trích "Người báo hiệu", Lưu Quang Vũ)

 


--
01697719211
http://kienhoxuan.blogspot.com/

5 thg 6, 2013

KINH TẾ - CHÍNH TRỊ GẮN VỚI NHAU CÓ NGHĨA LÀ NHÌN KINH TẾ BI BÉT TA LẠI THẤY SAU NÓ CHÍNH TRỊ BÉT BE

KINH TẾ - CHÍNH TRỊ GẮN VỚI NHAU CÓ NGHĨA LÀ NHÌN KINH TẾ BI BÉT TA LẠI THẤY SAU NÓ CHÍNH TRỊ BÉT BE:


Trong một bức thư tháng 9-1980, Ăng-ghen viết: "Theo quan điểm duy vật, nhân tố mang tính quyết định trong quá trình lịch sử nói cho cùng là sản xuất và tái sản xuất trong đời sống hiện thực. Mác và tôi đều chưa khẳng định được gì nhiều hơn thế".


Trước khi ra đời, chủ nghĩa tư bản đã tạo ra năng suất lao động cao hơn chế độ phong kiến, nên chế độ tư bản đã hoàn toàn chiến thắng chế độ phong kiến. Chế độ XHCN bạo lực - giai đoạn đầu của chủ nghĩa cộng sản - trải qua hơn 70 năm nỗ lực hết sức mình để đuổi kịp và vượt các nước tư bản chủ nghĩa, chỉ riêng Liên Xô và Trung Quốc đã phải trả giá 50 triệu người chết đói (Liên Xô 13 triệu, Trung Quốc trên 37 triệu), mà cũng không đuổi kịp các nước tư bản chủ nghĩa chủ yếu trên phương diện "sản xuất và tái sản xuất trong đời sống hiện thực". Chế độ XHCN bạo lực của Lenin, Xtalin và Mao Trạch Đông thi thố hết tài năng cũng không tạo ra nổi năng suất lao động cao hơn chủ nghĩa tư bản, đương nhiên bị lịch sử đào thải, giai đoạn cao hơn của nó là chủ nghĩa cộng sản tất nhiên cũng diệt vong.

(Tân Tử Lăng, Mao Trạch Đông ngàn năm công tội, 6/2008)

Bài đọc buổi sáng - GIÁ TRỊ ĐÍCH THỰC CỦA MỘT CON NGƯỜI


Giá trị đích thực của một con người trước hết được xác định bởi anh ta đã đạt đến chỗ giải phóng cái Tôi đến mức độ nào và theo nghĩa gì.

* Về của cải
Tôi nghiệm thấy chắc chắn rằng, không của cải nào trên đời này có thể đưa nhân loại tiến lên được, ngay cả khi nó được trao vào tay những người tận tâm nhất. Chỉ có tấm gương của những nhân cách lớn và trong sạch mới dẫn đến những tư tưởng và hành động cao quý. Đồng tiền chỉ kích thích tư lợi và luôn mê hoặc sự lạm dụng.

Ai có thể tưởng tượng ra Moses, Jesus hay Gandhi được trang bị bằng tải tiền của Carnegie hay không?

* Về cộng đồng và cá thể
Nếu chúng ta ngẫm nghĩ về cuộc đời và nỗ lực của mình, chúng ta sẽ sớm nhận ra rằng, hầu hết những hoạt động và mong muốn của chúng ta đều có quan hệ với sự tồn tại của người khác.Chúng ta nhận ra rằng, về bản chất giống loài, chúng ta cũng giống như những động vật sống theo bầy. Chúng ta ăn thức ăn người khác trồng, mặc quần áo người khác may, sống trong nhà người khác xây. Hầu hết những gì ta hiểu biết và tin tưởng đều do người khác bày cho ta thông qua một ngôn ngữ, mà ngôn ngữ cũng do những người khác tạo ra. Nếu không có ngôn ngữ, khả năng tư duy của chúng ta rất hạn chế - chỉ tương đương với những động vật cao cấp; vì thế chúng ta phải thừa nhận rằng, để chúng ta hơn được động vật, trước hết chúng ta phải mang ơn vì được sống trong cộng đồng loài người. Một cá thể bị bỏ rơi một mình từ khi sinh ra sẽ có suy nghĩ và cảm nhận hoang dã như động vật, đến mức chúng ta khó mà tưởng tượng được. Vậy nên, căn cước và ý nghĩa tồn tại của một cá thể nằm ở chỗ, anh ta không hẳn là một sinh thể đơn lẻ mà là thành viên của một cộng đồng lớn của con người, cộng đồng dẫn dắt đời sống vật chất và tinh thần của anh ta từ khi sinh ra tới khi chết đi.

Cái làm nên giá trị của một con người trong cộng đồng phụ thuộc trước hết vào việc những tình cảm, suy nghĩ và hành động của anh ta giúp ích được bao nhiêu cho sự tồn tại của người khác. Tùy theo thái độ của anh ta trong mối quan hệ này mà chúng ta đánh giá anh ta thuộc loại tốt hay xấu.

Thoạt nhìn thì có vẻ là, chỉ duy những phẩm chất xã hội của một người mới là chuẩn mực cho những đánh giá về anh ta. Nhưng một quan niệm như vậy thật ra là không đúng. Dễ nhận thấy rằng, trải qua bao thế hệ, tất cả những tài sản vật chất, tinh thần và đạo đức mà ta đã được từ cộng đồng đã được tạo dựng bởi những cá thể sáng tạo đơn lẻ: người tìm ra cách dùng lửa, người tìm ra cách trồng trọt, người phát minh ta đầu máy hơi nước...

Chỉ cá thế đơn lẻ mới có thể tư duy và qua đó, tạo ra những giá trị mới cho xã hội, vâng, thậm chí đề ra những quy phạm đạo đức mới để đời sống cộng đồng hướng theo. Nếu không có những cá thể sáng tạo, suy nghĩ và phán xét độc lập, thfi sự phát triển lên cao của xã hội là khó tưởng tượng; cũng như vậy, một cá thể đơn lẻ sẽ không thể phát triển nếu thiếu mảnh đất dinh dưỡng của cộng đồng...
(Thế giới như tôi thấy, Albert Einstein)Tôi nghiệm thấy chắc chắn rằng, không của cải nào trên đời này có thể đưa nhân loại tiến lên được, ngay cả khi nó được trao vào tay những người tận tâm nhất. Chỉ có tấm gương của những nhân cách lớn và trong sạch mới dẫn đến những tư tưởng và hành động cao quý. Đồng tiền chỉ kích thích tư lợi và luôn mê hoặc sự lạm dụng.

Ai có thể tưởng tượng ra Moses, Jesus hay Gandhi được trang bị bằng tải tiền của Carnegie hay không?

* Về cộng đồng và cá thể
Nếu chúng ta ngẫm nghĩ về cuộc đời và nỗ lực của mình, chúng ta sẽ sớm nhận ra rằng, hầu hết những hoạt động và mong muốn của chúng ta đều có quan hệ với sự tồn tại của người khác.Chúng ta nhận ra rằng, về bản chất giống loài, chúng ta cũng giống như những động vật sống theo bầy. Chúng ta ăn thức ăn người khác trồng, mặc quần áo người khác may, sống trong nhà người khác xây. Hầu hết những gì ta hiểu biết và tin tưởng đều do người khác bày cho ta thông qua một ngôn ngữ, mà ngôn ngữ cũng do những người khác tạo ra. Nếu không có ngôn ngữ, khả năng tư duy của chúng ta rất hạn chế - chỉ tương đương với những động vật cao cấp; vì thế chúng ta phải thừa nhận rằng, để chúng ta hơn được động vật, trước hết chúng ta phải mang ơn vì được sống trong cộng đồng loài người. Một cá thể bị bỏ rơi một mình từ khi sinh ra sẽ có suy nghĩ và cảm nhận hoang dã như động vật, đến mức chúng ta khó mà tưởng tượng được. Vậy nên, căn cước và ý nghĩa tồn tại của một cá thể nằm ở chỗ, anh ta không hẳn là một sinh thể đơn lẻ mà là thành viên của một cộng đồng lớn của con người, cộng đồng dẫn dắt đời sống vật chất và tinh thần của anh ta từ khi sinh ra tới khi chết đi.

Cái làm nên giá trị của một con người trong cộng đồng phụ thuộc trước hết vào việc những tình cảm, suy nghĩ và hành động của anh ta giúp ích được bao nhiêu cho sự tồn tại của người khác. Tùy theo thái độ của anh ta trong mối quan hệ này mà chúng ta đánh giá anh ta thuộc loại tốt hay xấu.

Thoạt nhìn thì có vẻ là, chỉ duy những phẩm chất xã hội của một người mới là chuẩn mực cho những đánh giá về anh ta. Nhưng một quan niệm như vậy thật ra là không đúng. Dễ nhận thấy rằng, trải qua bao thế hệ, tất cả những tài sản vật chất, tinh thần và đạo đức mà ta đã được từ cộng đồng đã được tạo dựng bởi những cá thể sáng tạo đơn lẻ: người tìm ra cách dùng lửa, người tìm ra cách trồng trọt, người phát minh ta đầu máy hơi nước...

Chỉ cá thế đơn lẻ mới có thể tư duy và qua đó, tạo ra những giá trị mới cho xã hội, vâng, thậm chí đề ra những quy phạm đạo đức mới để đời sống cộng đồng hướng theo. Nếu không có những cá thể sáng tạo, suy nghĩ và phán xét độc lập, thfi sự phát triển lên cao của xã hội là khó tưởng tượng; cũng như vậy, một cá thể đơn lẻ sẽ không thể phát triển nếu thiếu mảnh đất dinh dưỡng của cộng đồng...

(Theo Thế giới như tôi thấy, Albert Einstein)

4 thg 6, 2013

Về Nguyễn Phương Uyên

 
Dù sao thì sự việc cũng đã xảy ra, phiên tòa cũng đã xét xử, cũng đã có những bản án được đưa ra.
Tôi thì sẽ ủng hộ em trong quan điểm và hành động chống lại sự bá quyền Trung Quốc, tôi cũng ủng hộ em trong việc kháng án mà phiên tòa đã xét xử. Nhưng không có nghĩa tôi đồng tình với em trong tất cả những hành động của em.
Yêu nước là bổn phận của mỗi người công dân, tôi vẫn hành động theo cách của tôi, nhưng tôi thua em về cách thể hiện nó! Tôi sẽ luôn theo dõi những diễn biến về em.

28 thg 5, 2013

nửa đêm hút thuốc vặt


chẳng muốn lo chuyện thế gian

dẫu vẫn buồn

xem vài trang báo

tìm điều hay

nhưng quá khó

những hớ hênh màn bạc

thêm lần gạt tàn thuốc

tìm

những đớn hèn của kẻ cầm bút

ngậm miệng ăn tiền

ừ thì ta vốn kẻ tài mọn

bảo một mình chẳng gánh nổi giang san

một hạt muối chẳng làm biển mặn

chín mươi triệu nhân dân

gồng gánh cả một đất nước

đang chìm dần

bởi những người cầm lái

đẩy ngược mái chèo

NHÂN DÂN

TẤT CẢ VÌ NHÂN DÂN 

đổi người chèo lái

 

vẫn cầm điếu thuốc

nghĩ chính phận mình

nhân dân

đã coi mưu sinh – một món hàng

mày đừng mong có được sự tôn trọng  

đem mua bán tương lai đất nước

đã từng phải thốt lên câu

ôi cái đất nước này

giả dối cả trong ngày sinh nhật

để hát ca

giả dối mỗi ngày

đầy rẫy

nhưng không ai tìm về chân thật

vẫn có ngày sinh nhật

 

mày đừng nói cực đoan

về đất nước

về những điếu thuốc

nửa đêm dậy hút vặt

đất nước vẫn còn

những điều tâm huyết

điều cần học

kệ mẹ đời những bọn tham lam

những uy quyền đến lúc không ai còn khiếp sợ

dọc đường

sẽ chẳng ai phải bàng hoàng

choáng

vì lòng tốt bất chợt của quyền uy

dùi cui sẽ đến lúc phải chĩa

vào mặt kẻ thù

chứ không phải nhân dân

 

28/5/2013

22 thg 5, 2013

Vài dòng Nhân kỳ họp Quốc hội hiện nay


Nhân kỳ họp Quốc hội hiện nay

Đảng CS Việt Nam cần phải rất tỉnh táo

nếu muốn tiếp tục lãnh đạo đất nước

 

Cần thừa nhận Chủ nghĩa Mác – Lê đã lỗi thời. Nếu có điều gì chúng ta còn vương vấn, nuối tiếc, đó là những lý tưởng tốt đẹp, nhưng siêu hình, những lý thuyết rất hay, nhưng viển vông, không thể thích hợp với thực tiễn Loài người hiện nay trên thế giới và trong nước. Lịch sử và hiện tại cũng chứng minh rằng, sự lãnh đạo của một đảng cộng sản cũng không phải là một điều kiện nhất thiết, tiên quyết để một đất nước giành và giữ được độc lập, xây dựng được cuộc sống hoà bình, ấm no, giầu có, hạnh phúc !

- Do kéo dài thể chế độc quyền toàn trị chỉ thích hợp với thời chiến, nên điều đó đã dẫn đến sự tha hoá đội ngũ đảng viên và lãnh đạo, trước kia là căn bệnh “sùng bái cá nhân”, nay là bệnh khuất phục trước uy quyền của các cấp uỷ đảng ở mọi cấp, mọi nơi. Từ tha hoá lãnh đạo, dẫn đến tha hoá toàn đảng, lan ra toàn xã hội. Căn bệnh nan y này không thể dùng liều thuốc tự giác, thân ái “phê bình và tự phê bình” , bằng cải cách nửa vời để khắc phục được nữa. Liều thuốc hiệu quả truyền đời của Loài người là chọn lọc tự nhiên trong “cạnh tranh sinh tồn” một cách hoà bình và trí tuệ, chừng nào tất cả mọi người chưa trở thành Thánh hay Phật..

- Đảng Cộng sản, do xuất xứ giai cấp công nông của mình, thực tế chỉ đại diện và vượt trội về lòng căm thù bóc lột, sự bất bình đẳng xã hội, lòng yêu nước cao độ…, nhưng chưa đại diện đầy đủ cho trí tuệ tài năng toàn xã hội. Hơn thế, do thể chế độc đảng toàn trị, “hôn phối cùng huyết thống” (chỉ tập trung chọn lọc đề cử nhân tài lãnh đạo trong nội bộ đảng) nên đội ngũ lãnh đạo ngày càng sút kém, vì thế càng không đại diện đầy đủ cho trí tuệ sức mạnh toàn dân tộc. Chính vì vậy, bên cạnh những thành tích do mặt mạnh của đảng tạo ra (chiến đấu và chiến thắng địa chủ và quân xâm lược…) , thì khi chuyển sang xây dựng hoà bình, cũng do xuất xứ giai cấp của mình (từ người lao động ít học, chưa từng quản lý xã hội và sản xuất kinh doanh là chủ yếu), nên đã vi phạm khá nhiều khuyết tật và sai lầm (như đấu tranh giai cấp một mất, một còn, khác ta là địch, CCRĐ, nhân văn giai phẩm, triệt phá công thương nghiệp tư nhân, hợp tác xã cao cấp, chia tách, nhập tỉnh, và địa giới hành chính bừa bãi, ngăn sông cấm chợ, triệt phá nhà cửa của tư sản, chiến lược quy hoạch nhiều thiếu sót, sai lầm, các chính sách chế độ mất lòng người, văn hoá – giáo dục – KHKT trì trệ, công nghiệp hoá mấy chục năm mà vẫn luẩn quẩn như hiện nay…) Đó là do Đảng chưa nắm vững quy luật tự nhiên và xã hội, lại không tôn trọng sử dụng nhân tài do chính đảng đào tạo ra và nhân tài nói chung của đất nước.

- Cần phải nhắc đến cái nền tảng xã hội và tri thức phong kiến thuộc địa rất thấp vốn có của Việt Nam , và di sản nặng nề của mấy cuộc chiến tranh tàn khốc kéo dài mà đảng ta đang thừa hưởng; Cần phải tính đến bối cảnh thế giới đang rất phức tạp và VN đang bị thua thiệt. Nên chỉ với trí tuệ bó hẹp trong nội bộ (dù đảng có nắm đến hết các chức vụ nhà nước), lại mang đặc điểm rất chủ quan kiêu ngạo cộng sản . . .thì Đảng kiểu cũ này hoàn toàn không đủ sức để vực dậy một đất nước nhiều khó khăn khuyết tật và trong hoàn cảnh quốc tế như hiện nay.

Hiện nay Đảng chỉ tồn tại được, một mặt, bằng thành tích, vinh quang và lòng tin của dân có được từ quá khứ và nhờ nền chuyên chính độc tài ngày một tăng lên của mình, mặt khác, do vì Đảng chưa cho phép các lực lượng đối lập phát huy vai trò của chúng.

Với tất cả cái vốn liếng cơ đồ tóm lược nói trên, đảng ta chỉ có thể nói là vẫn còn đủ điều kiện để lãnh đạo đưa đất nước tiến lên nhanh nhằm đuổi kịp và đứng ngang hàng với các cường quốc năm châu, nếu đảng ta không tiếp tục tự ru ngủ, u mê, mà sáng suốt, tỉnh táo, nhậy bén để tự làm một cách thắng lợi cuộc đại cách mạng chỉnh đốn bản thân mình.

Cuộc đại cách mạng hoà bình đại tu lột xác Đảng nên bao gồm:

1. Cương quyết từ bỏ CN Mác – Lê, thực lòng quay trở về với đường lối tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh, với tinh thần và bản chất của Tuyên ngôn lập nước và Hiến pháp năm 46, phù hợp với trào lưu đại đoàn kết hợp tác hội nhập bình đẳng trên toàn cầu.

2. Dũng cảm thừa nhận rằng, hiện nay chế độ TBCN vẫn còn đang là chế độ tiên tiến nhất trên thế giới, mặc dù nó vẫn còn nhiều khuyết tật.và đang phải đấu tranh quyết liệt để khắc phục, hoàn thiện. Nhưng chế độ của chúng ta và của TQ lại còn nhiều khuyết tật hơn , lại không thấy lối ra, và trước mắt khả năng khắc phục hoàn thiện để tiến lên văn minh còn khó khăn hơn nhiều.!

3. Cương quyết, dũng cảm vì đất nước và vì chính sự tồn tại của Đảng mà từ bỏ chế độ độc đảng toàn trị. Hãy thông qua cạnh tranh công khai, minh bạch bới các cuộc tuyển chọn, bầu cử trên tinh thần nhân dân làm chủ thật sự. Đảng có trách nhiệm chỉ đạo tổ chức nghiêm túc và tham gia bình đẳng các cuộc tuyển chọn cạnh tranh công khai minh bạch đó. Và như thế Đảng sẽ không còn nuông chiều làm hư hỏng đảng viên và các cấp lãnh đạo của đảng. Nhân tài đất nước, bao gồm cả nhân tài của Đảng khá nhiều, sẽ như lá mùa thu mà xuất hiện (chứ không chỉ quanh quẩn từ trong các tổ chức đảng và từ các cấp uỷ đảng, hoặc thông qua “hiệp thương” hình thức, thường dối trá, bịp bợm).

4. Cương quyết xây dựng Nhà nước pháp quyền hoàn chỉnh, hiện đại, Thị trường tự do có điều tiết, quản lý chặt chẽ, và Xã hội dân sự lành mạnh, thông thái, Hội nhập bình đẳng với toàn cầu

5. Để làm được thành công quá trình lột xác trưởng thành và vẫn giữ được vị trí lãnh đạo đất nước, Đảng cần cương quyết dũng cảm cải cách dân chủ hoá nội bộ cho thật nhanh và thành công; từng bước, có kế hoạch chu đáo dân chủ hoá toàn xã hội. Trên tinh thần nhận định rằng, “cái sai đã có, đang tồn tại là do thể chế sai lầm, không của riêng ai”, thì đất nước sẽ vẫn ổn định và phát triển, nếu đảm bảo quyền lợi của mọi tầng lớp trong Đảng và trong xã hội vẫn được bảo toàn, nhưng buộc phải điều chỉnh dần dần từng bước nhưng khẩn trương cho hợp lý, hợp luật và hợp lòng dân (quyền lợi không do độc quyền, tham nhũng, tiêu cực, bất công, ranh ma, xảo trá mà có nữa), và phù hợp xu thế của thời đại.

6. Trên tinh thần đó, kiến nghị TƯ Đảng, Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận bước đầu tiên là hãy dũng cảm, thật lòng tiếp thu ý kiến đóng góp của nhân dân, đừng kiên trì bảo thủ, chữa chạy nửa vời nữa. Hãy cùng toàn dân sửa đổi Hiến pháp cho tân tiến, hiện đại.

 

Đảng không còn con đường vinh quang nào khác là tỉnh táo hơn, tự lột xác để tồn tại !

Một công dân- đảng viên

 


 

Tổng số lượt xem trang

free counters