Triết Lý, để làm gì ?

Khi ta bế tắc tư tưởng, chân thật công nhận rằng những kiến thức và phương pháp suy luận của ta không cho phép ta sống, tư duy và hành động khớp với khao khát làm người của ta, ngoài vô vàn cách ứng xử khác, ta có thể:

a) Tiếp tục sống, tư duy và hành động như cũ vì, dù sao, ta cũng sống được, không đến nỗi nào

b) Lột áo cũ, khoác áo mới, một tấm áo coi lành lặn đẹp đẽ hơn nhưng cũng hàm hồ không thua gì. Điều ấy luôn luôn khả thi bằng ngôn ngữ.

c) Đi tới cùng bế tắc của chính mình. Nếu không giải quyết được nó, ta ôm nó xuống suối vàng, để lại ở đời chỉ một câu hỏi. Câu hỏi của một con người. Đích thực. Có gì nhục đâu?

Nếu ta tưởng ta đã tìm ra một phần của giải pháp, ít nhất là cho riêng mình, thì cứ viết đi, chẳng cần trích cao nhân nào cả: họ đã là một phần của ta và ta đã phải “vượt” họ để nên mình.

Thế thôi.

(Chungta.com)

Góc nhỏ của Noby Vui Vẻ

Lục lọi, tìm tòi, đọc, cóp nhặt, chia sẻ, ... OK hay không tùy bạn ! ! !

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa”- Hồ Chí Minh.

6 thg 12, 2013

Hoàng Hoa - một bản thảo đang dang dở...


Hoàng Hoa không phải người ở đây. Cô quê ở Thái Bình nhưng lên đây học từ sau khi tốt nghiệp THPT. Ở cái đất Điện Biên này, có câu rằng: “Thái đen, Thái trắng, Thái Bình; ba Thái đồng tình phá hoại Lai Châu”. Có nghĩa là thời xưa, có ba người Thái ở đất Lai Châu nhiều nhất: người dân tộc Thái có người Thái trắng và Thái đen. sau những năm 1958-1960 thì có thêm người Thái Bình lên đây định cư nữa. Nhưng Hoàng Hoa khác với cô Đào trong Mùa lạc của Nguyễn Khải. Cô lên đây không phải để trồng lạc trong nông trường, cũng không phải để “phá hoại” đất Điện Biên này. Mà là để học nghề, cô học ngành bác sỹ. Tại sao lại có lúc Điện Biên, có khi lại là Lai Châu. Nói vậy để biết rằng, từ năm 2003, tỉnh Lai Châu khi xưa đã tách luôn thành hai tỉnh: Điện Biên và Lai Châu. Dĩ nhiên, cái nông trường của Nguyễn Khải nằm trên phần đất tỉnh Điện Biên. Chị của Hoàng Hoa cũng là nhân viên trong bệnh biện đa khoa của tỉnh, sau này cô cũng sẽ làm ở đấy. Nhờ bác cô, một quan chức có quyền ở tỉnh này.
Trong suốt những năm học tại đây, cô dường như chỉ biết đến con đường từ trường học về phòng trọ, nơi chị của cô, và đứa cháu gái cùng ở. Học xong cô chỉ muốn về quê, nơi có bố mẹ, có gia đình, có những khung cảnh làng quên thân quen và yên ả. Để cô có thể nghỉ ngơi sau bao năm xa nhà. Nhưng ông bác của cô lại muốn cô lên làm việc. Cô đã khóc, khóc rất nhiều, vì cô muốn về nhà. Nhưng mọi thứ dường như có sự an bài của nó. Cuộc sống là vậy, và có lẽ cô cũng biết thế.
Nơi chị em Hoàng Hoa ở chính là trường Chính trị của tỉnh ĐB này. Và sau một lần về quê lên, cô thấy một thanh niên mới vào công tác tại đây. Chắc chẳng khi nào cô nghĩ rằng, chính vì thấy cô lần đầu tiên lúc mới xuất hiện. Mà anh đã xin chuyển vào trường ở trọ, để được gần cô hơn. Nhưng làm sao cô biết được, khi những thứ cô nhận được chỉ là cái nhìn kiểu như muốn ăn tươi nuốt sống của một gã trai dành cho một cô gái. Và cô cũng chẳng biết được rằng, dù anh rất muốn, nhưng không dám mở lời với cô.Và chắc cô cũng gần biết được, anh đã cảm mến cô thế nào, vì cô đẹp như những bông hoa ở vùng  phố núi Tây Bắc này. Cũng bởi tên cô là Hoàng Hoa.



1 nhận xét:

  1. hê ... hồi tiếp sao rồi ... viết đi đừng uống ượu nhá

    Trả lờiXóa


Tổng số lượt xem trang

free counters