Thời gian gần đây, nhiều vụi cưỡng chế đất đai, giải phóng mặt bằng cho các dự án phát triển kinh tế của một số cấp chính quyền ở một số địa phương đã không nhận được sự đồng tình, thậm chí phản đối quyết liệt của người dân. Vụ Tiên Lãng (Hải Phòng) hay vụ Văn Giang (Hưng Yên), Bình Lục (Hà Nam) gần đây là những điển hình. Tại Hội nghị trực tuyến toàn quốc về công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo 4 năm (2008-2011), báo cáo cho thấy tỉ lệ đơn thư khiếu kiện về đất đai chiếm 70% số vụ. Phát biểu tại Hội nghị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu cả hệ thống chính trị cùng vào cuộc để giải quyết có lý, có tình, tận cùng những việc còn tồn đọng kéo dài. “Nếu như chúng ta chủ quan, xem thường, không tập trung giải quyết có hiệu quả sẽ là mầm mống dẫn đến mất ổn định an ninh trật tự”. Thủ tướng nói.
(Người dân dọn dẹp sau cưỡng chế
tại khu du lịch Ecorark
Nguồn: Pháp luật TPHCM)
Nhiều ngày qua, mình luôn tự đặt một
câu hỏi: Tại sao việc giải phóng mặt bằng để phát triển kinh tế cho địa phương,
cho đất nước ở một số địa phương vừa qua lại không được nhân dân đồng tình, ủng
hộ? Việc phải dùng đến biện pháp cưỡng chế nói lên điều gì?
Câu hỏi thứ nhất, theo mình cần phải
rà soát lại các dự án không nhận được sự đồng tình của nhân dân xem cách làm đã
hợp tình, hợp lý chưa? Có đúng pháp luật và đặc biệt là có hợp lòng dân hay
không? Mấu chốt ở đây là xử lý các mối quan hệ về lợi ích. Nhà nước được gì?
Doanh nghiệp được gì? Và đặc biệt là người dân đã và sẽ được gì? Cuộc sống của
họ, của con cái họ sẽ ra sao?
Câu hỏi thứ hai, cần phải đặc biệt
xem xét lại công tác tuyên truyền, vận động, thuyết phục quần chúng nhân dân.
Phát biểu tại Hội nghị, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo phải có người dân
tham gia bàn bạc dân chủ, công khai theo đúng quy trình, để có sự đồng thuận và
vào cuộc của cả hệ thống chính trị. Đây là những chỉ đạo đúng đắn, sâu sát
của người đứng đầu chính phủ cho bài toán giải phóng mặt bằng phải nói là rất
nan giải hiện nay.
Phát biểu của Thủ tướng khiến mình
nhớ lại một bài báo ngắn, chỉ có 619 từ mang tên Dân vận của Chủ
tịch Hồ Chí Minh viết cách đây gần 63 năm (ngày 15-10-1949) đăng trên báo
Sự thật số 120. Bài báo được chia thành 4 phần: I – Nước ta là nước dân
chủ. II – Dân vận là gì? III – Ai phụ trách dân vận? IV – Dân vận phải thế nào?
Đây là một cẩm nang về công tác dân vận.
Phần thứ nhất, bài báo khẳng định: “Nước
ta là nước dân chủ. Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của
dân. Công việc đổi mới, xây dựng là trách nhiệm của dân. Sự nghiệp kháng
chiến, kiến quốc là công việc của dân. Chính quyền từ xã đến Chính phủ trung
ương do dân cử ra. Ðoàn thể từ Trung ương đến xã do dân tổ chức nên. Nói
tóm lại, quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân”. Trong phần thứ hai, Hồ
Chủ tịch bàn rất rõ về bản chất của công tác dân vận. Đó là “… bất cứ việc
gì đều phải bàn bạc với dân, hỏi ý kiến và kinh nghiệm của dân, cùng với dân
đặt kế hoạch cho thiết thực với hoàn cảnh địa phương, rồi động viên và tổ chức
toàn dân ra thi hành”.
Đọc lại bài báo, mình chợt nhận ra
rằng vũ khí lớn nhất, sức mạnh lớn nhất của những người cộng sản là tuyên
truyền, vận động, giáo dục và thuyết phục quần chúng nhân dân. Chính nhờ vũ khí
to lớn này, những người cộng sản đã làm nên cuộc Cách mạng tháng Tám kỳ diệu,
làm nên chiến thắng Điện Biên chấn động địa cầu, làm nên công cuộc thống nhất
đất nước lịch sử cũng như những thành tựu to lớn từ Đổi mới đến nay.
Trở lại với những vụ cưỡng chế gần
đây, mình có cảm giác hình như công tác vận động, tuyên truyền, thuyết phục
nhân dân không những chưa được quan tâm đúng mức mà còn có biểu hiện nặng về
dùng vũ lực. Đây là sai lầm nghiêm trọng bởi nó xa rời bản chất của một Đảng
sinh ra từ nhân dân, để phục vụ nhân dân, tất cả vì nhân dân.
Vì vậy, mình rất đồng tình với quan
điểm của Thủ tướng khi ông chỉ đạo: "Hãy làm hết lòng, hết trách
nhiệm, hết sức với các khiếu kiện của công dân, để phần lớn bà con thấy được lẽ
phải, đồng tình và chấp hành pháp luật".
Vâng, hãy làm hết lòng, hết trách
nhiệm để vận động, thuyết phục nhân dân vì nói gì thì nói, khi phải
dùng đến cưỡng chế thì không thể gọi là thành công.
Các bạn có nghĩ như mình không?
Bùi Hoàng Tám
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét