Mùa đông buồn xóa trắng cả trời mây.
Cỏ cây khóc vì sương làm ướt áo
Vẳng bên sông hững hờ một tiếng sáo
Bến vắng âm thầm bóng nhạn mờ sương .
Rẫy đã thu rồi xóa trắng những nương
Vài bông lau run run trước gió
Nhạn đi tìm mỏi mòn không có
Nức nở kêu lên ước muốn gặp bầy.
Tiếng sáo gọi người về đâu đây
Vắng bến con đò chông chênh đậu
Mặt nước rợn buồn hiu hiu sóng
Tiếng mái chèo buông thõng chẳng thể vang.
Bến vắng đò buồn có ai sang
Ầu ơ câu hát vang tâm khảm
Gió thổi ngược về mây màu xám
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét