Thâm tâm vẫn nhắc tên nàng
Mà sao ta cứ phũ phàng muốn quên.
Ngày dài tháng rộng bon chen
Người ta phụ bạc lệ tuôn ích gì.
Trách chi ngày tháng khinh khi
Sự đời bạc trắng như vôi thế này.
Trách gì kẻ gió, người mây,
Mây bay, gió thổi ngoài tầm với tay.
Xuân sang trên những cành đào
Én bay thấp thoáng, liễu buồn không lay.
Giao thừa tiếng pháo nổ vang
Ngoài kia có kẻ ngậm ngùi bước đi….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét