“1.Chủ nghĩa
duy vật lịch sử của Marx bẻ cong khái niệm lao động thặng dư như thế nào: Trong
tác phẩm Những người khốn khổ của Victor Hugo, Jean Valjean thường
xuyên phải đối diện với kẻ báo oán: Thanh tra Javert. Và cuộc đời cứ luôn kéo
Javert về đối diện với Valjean. Tính biện chứng văn chương tạo ra một cuộc
tranh đấu kịch tính cho mỗi bên. Nếu không có nhân vật kia, cuộc đời sẽ trở nên
quá đơn giản đối với họ.
Vấn đề trong
chủ nghĩa lịch sử của Marx là ở chỗ nhà biện chứng bậc thầy này lại bỏ qua sự
biện chứng kịch tính nhất: giữa những nguyên nhân ý thức và những nguyên nhân
vật chất. Về cơ bản, Marx miêu tả những yếu tố vật chất là nguyên nhân cho
mọi sự thay đổi. Chúng thiết lập và thay đổi ý thức hay thượng tầng kiến trúc
của xã hội một cách định kỳ. Mặc dù thừa nhận mối quan hệ này nhưng Marx lại
luôn coi thường những tác động của ý thức. Và sai lầm này lan sang hủy hoại lý
thuyết kinh tế của ông.
Khái niệm về
lao động thặng dư là cơ sở cho toàn bộ học thuyết Marx về chủ nghĩa tư bản. Hãy
nhớ lại phép tam đoạn luận đơn giản. Tại sao lao động phải bị bóc lột? Bởi vì
Marx nắm chặt lấy “học thuyết giá trị lao động” để giải thích việc nhà tư bản
thu được lợi nhuận. Theo Marx, “không một nguyên tử” giá trị nào bắt nguồn từ
nhà tư bản.30 Không chút đắn đo, Marx cho rằng cô thợ may Jasmine hay người thợ
rèn đang đập thình thịch vào cái đe mới tạo ra giá trị.
Marx đã quên
mất điều gì? Ông không để ý tới khả năng sáng tạo và tài kinh doanh. Để
tạo ra của cải đòi hỏi phải có những thứ hơn cả nguyên liệu hữu hình. Việc
chế tạo ra các đầu máy video (VCR) không cần những loại vật liệu thô mới hay những
phương thức bóc lột lao động tàn nhẫn hơn. Ngành công nghiệp video đòi hỏi hai
điều: phát minh và bản lĩnh kinh doanh – sẵn sàng chấp nhận rủi ro trong đầu
tư. Tại sao người Nga sống dưới chế độ cộng sản lại phải xin những chiếc quần
bò vải bông chéo do người Mỹ làm ra? Không phải vì Liên Xô thiếu bông hay thiếu
công nhân để sản xuất quần áo chất lượng cao, mà bởi vì họ thiếu năng lực sáng
tạo, động cơ làm việc và kỷ luật. Chính những cái vô hình này phân biệt những
công ty và quốc gia thành công với số còn lại.
Chủ nghĩa duy
vật của Marx không may lại làm ông phớt lờ tất cả các loại vốn, như vốn
nhân lực tức là tri thức, tài khéo léo hay kỹ năng quản lý đều rất quan
trọng đối với lợi nhuận. Làm thế nào mà học thuyết giá trị lao động có thể
giải thích được những giây phút lóe sáng hay sự sáng suốt như ví dụ dưới đây?
Vài năm trước,
khi một người bước qua một khu rừng, một bông gai nhỏ bắt chặt lên chiếc tất
len của anh ta. Tài khoản ngân hàng của anh ta giờ đây đầy ắp tiền. Anh ta phát
minh ra khóa dán Velcro. Liệu tất cả lợi nhuận của anh ta có được là do đánh
cắp của công nhân?”
và
“Người Trung
Quốc tôn thờ Marx sau cuộc cách mạng năm 1949 của họ. Ngay sau đó họ trở thành
người đa thần giáo bằng cách đặt Mao Trạch Đông lên cùng bàn thờ. Nhưng đến
cuối những năm 1970, dưới thời Đặng Tiểu Bình, người Trung Quốc bắt đầu nhanh
chóng chuyển hướng sang tự do kinh doanh trong nhiều khu vực kinh tế. Điều này
thực sự là sự quở trách Marx và chửi rủa Mao. Đặng, người đã bị Mao tống vào tù
hồi Cách mạng Văn hóa đẫm máu trong những năm 1960, là một người thực dụng. Ông
phát biểu rằng “mèo trắng hay mèo đen không thành vấn đề miễn là bắt được
chuột”.38 Ông cho phép các chủ hiệu được giữ lại lợi nhuận và nông dân được tự
do bán lương thực của mình. Họ gọi xu hướng này là gì? Họ đã chuyển chữ thuật
ngữ “thị trường tự do”. Hàng triệu người Trung Quốc tưởng rằng “thị trường tự
do” là một thuật ngữ gốc Trung Quốc. Tuy nhiên, sau khoảng mười năm tự do hóa,
những lực lượng bảo thủ khẳng định lại vị thế của họ vào năm 1987 (mặc dù họ
không chấm dứt việc kinh doanh của nhà hàng Gà Rán Kentucky – KFC nằm ở phía đối diện của lăng
Mao Trạch Đông). Mặc dù vậy, sự thụt lùi chỉ là tạm thời. Sau khi Đặng chết,
thủ tướng mới Chu Dung Cơ và chủ tịch Giang Trạch Dân cam kết thúc đẩy hơn nữa
kinh tế tư nhân và cắt giảm phạm vi hoạt động của các công ty đại chúng. Năm
1998, Giang thậm chí còn nắm cả quân đội. Những ngón tay của ông ta có thể sờ
đến tất cả các khu vực kinh doanh từ khách sạn, các nhà máy sản xuất tủ lạnh,
đến các quầy bar karaoke. Các doanh nhân Trung Quốc đã len lỏi vào nền kinh tế
thế giới. Hầu hết đồ chơi tại các cửa hàng đồ chơi Toys “R” Us ở địa phương nơi
bạn ở đều được chế tạo tại Trung Quốc. Trong khi đó, ngày càng nhiều người
Trung Quốc gội đầu bằng dầu gội đầu Procter & Gamble hơn bất kỳ nhãn hiệu
nào! Điều kỳ quặc trong sự thành công của Chu
và Giang là trong khi thúc đẩy hơn nữa tự do kinh doanh, họ vẫn duy trì quyền
lực của Đảng Cộng sản để dọa dẫm. Mặc dù vẫn còn một số hồ nghi nhưng đó không
còn là Đảng Cộng sản của cha ông họ nữa.
Liên Xô và
Trung Quốc là những quốc gia cuối cùng trong số các quốc gia cộng sản lớn nhất
tuyên bố trung thành với chủ nghĩa Marx. Khi Bức Màn Sắt tan chảy dọc theo
đường biên giới của Ba Lan, Đông Đức, Tiệp Khắc, Hungary và Rumani, ngày càng
có nhiều công nhân giành được tự do để đoàn kết; chống lại những tư tưởng của
Marx.Cho tới nay, không còn một nước nào tuân theo chủ nghĩa Marx đúng như
trong mường tượng của những người ngưỡng mộ ông ta nữa. Ngay cả khu định cư của
Israel
dường như cũng đang chuyển đổi từ những dự án xã hội chủ nghĩa thành những dự
án tư bản chủ nghĩa. Có lẽ sẽ không còn nước nào thực hiện giấc mơ của Marx
nữa. Giấc mơ hứa hẹn hơn cả thế giới thực tại, một thế giới đầy rẫy sự khan
hiếm, sự ích kỷ và xấu xa. Đó là một giấc mơ giống kiểu một thiên đàng đã bị
mất, phù hợp hơn đối với những thiên thần hơn là với những người vô sản. Thật
không may, lòng mong mỏi khát khao trở nên mạnh mẽ tới mức những người tốt đã
bị mê hoặc. Họ ủng hộ những chế độ đồi bại chuyên giảng đạo, nhưng lại không
thực hiện giáo lý của chủ nghĩa Marx. George Bernard Shaw đã bắt tay Stalin và
quan sát sự đàn áp của chế độ Xô viết trong một thời gian dài trước khi ông
tỉnh ngộ.
Đối với nhân
loại ngày nay, Marx nhắc nhở chúng ta rằng thay đổi về kinh tế có thể gây ra
đau đớn, rằng quyền lực có thể chuyển thành sự áp bức và bộ phận dân cư tầng
lớp dưới phải được bảo vệ khỏi sự bóc lột. Những chế độ cộng sản đã cho thấy
những cảnh báo trên là hoàn toàn chính xác. Những người ngưỡng mộ Marx tán
dương Marx thời trẻ và Marx ít khoa học hơn. Không phải là một nhà kinh tế lý
thuyết có sức thuyết phục hay một nhà lãnh đạo chính trị uy tín, Marx trở thành
một tiếng nói hiện thời cho sự công bằng xã hội mang tính nhân văn. Ông trở nên
giống như Tom Joad trong tác phẩm Chùm nho uất hận của John Steinbeck:
Bao giờ con
cũng có mặt trong bóng tối, khắp nơi. Khắp nơi nào mẹ nhìn. Khắp nơi nào mà có
một cuộc đánh lộn để con người đói khát có thể giành giật nhau miếng ăn, nơi đó
sẽ có con. Khắp nơi nào có một tên cảnh sát đang đánh đập một con người, sẽ có
con.… nơi nào có tiếng kêu thét của những người đang nổi giận vì họ đói khát,
con sẽ ở đấy … Và khi nào những người cùng cảnh với chúng ta đang ngồi trước
bàn ăn có đủ những thứ họ trồng trọt và gặt hái khi nào họ ăn ở trong những
ngôi nhà mà họ xây dựng ở đây, sẽ có con. Mẹ hiểu không, mẹ? 39
Đặt sự lạm dụng
và tàn bạo dưới cái tên của Marx, đây có lẽ là chỗ tốt nhất dành cho ông ta.”
Còn tiếp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét