Lang thang trên trang
Vnthuquan.net, bỗng nhiên đọc được bài của tác giả Đồng Sa Băng viết về chính
sách bành trướng của Trung Quốc thấy khá hay, nên đăng ở đây để tiện tham khảo.
Đồng thời, để có cái nhìn khác hơn về sự phát triển và bành trướng của “đồng
minh cộng sản” của Việt Nam
ta.
Trân trọng giới thiệu!
Trung Quốc và Chính sách ngạo mạn
Đồng Sa Băng
Gần đây nhiều nhà bình luận đã
tâng bốc quá đáng về khả năng và sức mạnh của Hải Quân Trung Quốc, thậm chí còn
tiên đoán rằng trong tương lai gần Trung Quốc sẽ thay thế chỗ đứng cường quốc
quân sự của Mỹ. Một nhận thức quá ngây thơ và viển vông!
Hãy đặt mức độ phát triển kinh tế
hàng năm của Trung Quốc - mà nhiều bài báo đã và đang ca tụng - qua một bên và
không nói ra ở đây. Mặc dù tỷ lệ phát triển kinh tế Trung Quốc được tường trình
là 10%/năm, trong khi tỷ lệ phát triển của Mỹ ở mức dưới 3%/năm nhưng mức tăng
trưởng đó chưa chắc chắn vì sự thật ở các nước theo chủ thuyết Cộng sản thường
bị bưng bít hay thổi phồng. Một sự kiện không lấy gì làm ngạc nhiên, vì hàng
ngàn năm nay Trung Quốc đóng cửa và "yên giấc nghìn thu", nay mới bắt
đầu mở mắt và lọt tọt theo chân những nước đã phát triển đến mức tột bực. Những
con số đó, nếu có đúng, cũng không có gì lạ. Nhưng cái phải nói là phát triển
về khía cạnh nào? Công nghệ nặng hay những món đồ chơi trẻ con rẻ tiền do các
công ty ngoại quốc mang vào? Phát triển ở đây là những gì người ta phát minh
ra, và làm chủ lấy chứ không phải kiểu đi mua hay phù phiếm mẫu mã của người
khác thì sự vươn lên sẽ chết lịm khi những công ty ngoại quốc xách gói ra đi.
Vậy thì trong kỷ nghệ tàu chiến
và sức mạnh Hải Quân, Trung Quốc có gì để đối đầu với Mỹ mà dám ngạo mạn cảnh
cáo Mỹ không nên “đùa với lửa”?
Cái mà Trung Quốc hãnh diện và làm cho ra vẻ đình đám là chiếc Hàng Không Mẫu
Hạm Varyag mua của Ukraine
từ năm 1998, với ý định ban đầu là dùng để làm sòng bạc. Lúc đó Varyag không có
gì ngoài cái vỏ tàu, ngay cả máy tàu và chân vịt cũng không có nên phải được
kéo đi khi tiếp thu. Varyag được lên sườn vào năm 1985 và hạ thủy năm 1988 dưới
thời Liên Xô. Đến nay, tháng 7, 2011, Varyag vẫn chưa đủ khả năng để thực hiện
Sea Trial (thử trên biển) đầu tiên.
Ngoài ra lực lượng tàu chiến Trung Quốc tuy có số nhiều nhưng hầu hết được
trang bị với loại vũ khí công ước (conventional warfares) cũ kỹ của Nga, Pháp
và một số của Do Thái. Những tàu chiến này chủ yếu để bảo vệ vùng duyên hải và
nội địa Trung Quốc.
Một lực lương Hải Quân mạnh không
những phải có nhiều về số lượng mà còn phải có chất lượng, về khả năng phát
hiện địch ngoài tầm radar và khả năng phối hợp điều hành chiến cuộc trên toàn
thế giới với thông tin chính xác.
Ngày nay hải quân Hoa Kỳ đã lớn mạnh và có mặt mọi nơi trên thế giới. Về hỏa
tiễn, Hải Quân Hoa Kỳ đã thành công sáng chế (không mua của nước khác hay ăn
cấp mẫu mã, kỹ thuật...) các hỏa tiễn như Tomahawk {gồm có: TLAM (Tomahawk Land
Attack Missile – Tomahawk chống mục tiêu trên đất), TASM (Tomahawk
Anti-Submarine Missile – Tomahawk chống tàu ngầm)}, VLA ASROC (Vertical Launch
Anti-Submarine Rocket - Hỏa tiễn chống tàu ngầm được phóng thẳng); Standard
Missile; Sea Sparrow; Harpoon; và các loại hỏa tiễn tàu-đến-đất liền,
tàu-đến-tàu ngầm, tàu-đến-tàu v.v… Những loại hỏa tiển này đều có thể gắn đầu
đạn nguyên tử và được điều khiển bởi bộ nhớ computer để tiêu diệt mục tiêu từ
“phía sau đường chân trời”, những mục tiêu ngoài tầm radar. Bên cạnh những vũ
khí hiện đại Hải Quân Hoa Kỳ còn có hệ thống Cooperaive Engagement Capability
(CEC – Khả Năng Phối Hợp Tác Chiến) tối tân. Hệ thống CEC được thiết kế và kết
hợp bở những Digital computers dung để phối hợp thông tin tác chiến từ SPY-1
radar, các sensor dưới tàu ngầm, tàu chiến và các căn cứ trên đất liền qua mạng
lưới digital network và vệ tinh khắp nơi trên quả địa cầu. Với khả năng của
CEC, Hải Quân Hoa Kỳ có thể kiểm kê vũ khí bất cứ nơi nào (trên tàu, tàu ngầm,
đất liền và trên không) và ra lịnh khởi động tấn công các mục tiêu địch từ
những “căn cứ” thích hợp.
Trong khi đó Hải Quân Trung Quốc chỉ mới thành hình. Vũ khí yếu ớt, tàu ngầm và
tàu chiến thiếu trang bị với dàn sensors, radars phù hợp với chiến cuộc ngày
nay. Trung Quốc có ba hạm đội được đóng ở vùng Đông Bắc, Đông và Đông Nam của Trung
Quốc nhằm mục đích bảo vệ lãnh thổ. Bộ chỉ huy thì được tập trung ở Bắc Kinh.
Khả năng tấn công các mục tiêu “phía sau đường chân trời” của tàu chiến và tàu
ngầm còn nằm trong câu hỏi.
Cho nên cần phải hỏi lại: “Ai
đang đùa với lửa?” mới đúng.
Thực ra Trung Quốc chỉ dựa vào
lực lương Hải Quân đương thời để “dọa và bắt nạt” các nước nhỏ yếu hơn như Việt
Nam và Philippines mà thôi. Nhưng thế giới ngày nay không còn như thời “bá
quyền thuộc địa” nữa. Mọi quốc gia phải được tôn trọng.
Riêng Biển Đông chắc chắc sẽ
không bao giờ trở thành “cái ao” của Trung Quốc. Với lý do nào Trung Quốc có
thể chứng minh cơ sở pháp lý của đường “lưỡi bò” cho Việt Nam, Phi Luật Tân, và
thế giới? Mà ngay cả Singapore
- một nước có “máu mủ với Trung Quốc” - cũng yêu cầu Trung Quốc đưa bằng chứng
thêm ngoài câu nói “cái đó là của tao”. Từ xưa nay Biển Đông (mà Trung Quốc gọi
là Biển Nam Trung Hoa) là đường hàng hải quốc tế trong đó có đảo Hoàng Sa và
một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa thuộc về Việt Nam với đầy đủ chứng cớ từ
hàng trăm năm qua và theo ngay cả công ước LHQ vè luật biển năm 1982 mà Trung
Quốc đã ký kết. Chính sách hung hãn của Trung Quốc dùng vũ lực đàn áp ngư dân
Việt Nam
và Phi Luật Tân để cướp giựt tài sản đã giấy lên một làn sóng chống Trung Quốc
dữ dội. Cụ thể là 11 cuộc biểu tình của người dân yêu nước đã xảy ra tại Hà Nội
trong mùa Hè 2011. Một hiện tượng chưa từng xảy ra dưới chính thể Cộng Sản ở
Việt Nam!
Tại sao Hoa Kỳ, một nước không có
tranh chấp chủ quyền biển đảo ở Biên Đông lại tuyên bố có “lợi ích quốc gia”
nơi đây trước mặt Trung Quốc? Đơn giản chỉ vì Biển Đông là mạch sống là đường
đi của thế giới tự do, cho nên không những Hoa Kỳ mà còn Úc, Nhật Bản, Đại Hàn,
Ấn Độ, Nam Dương, vân vân … các quốc gia có nhu cầu di chuyển hàng hóa trên
trục lộ hàng hải bận rộn bậc nhất trên thế giới đã bày tỏ thái độ chống đối
trước “yêu sách trẻ con” của Trung Quốc. “Trẻ con” ở chỗ là khi Hoa Kỳ bày tỏ
“lợi ích quốc gia ở đây” và tái xác định Hoa Kỳ là đồng minh của Phi Luật Tân
thì Trung Quốc lại thụt lùi, và phát ngôn rằng “chủ quyền biển đảo không dính
dáng gì đến tự do hàng hải”. Phát ngôn như thế không khác gì nói rằng “Lãnh hải
của Trung Quốc mọi quốc gia khác có quyền tự do ra vào.” Phải chăng Trung Quốc
lại muốn tái xác minh cái “ngụy quân tử” của người Tàu!!!???
Rõ ràng trong những năm gần đây
chính sách “bành trướng” qua cơn đói khác nhiên liệu từ châu Á đến Trung Đông
đã làm thế giới, nhất là Á Châu và Phi Châu (và ngay cả Hoa Kỳ) đang giấy lên
làn sóng bài Hoa.
Vậy thì chính sách hung hãn và ngạo mạn của Trung Quốc tốt nhất là nên thu hồi
cái Lưỡi bò… ở Biển Đông lại.
Đồng Sa Băng
Tháng 9, 2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét